watch sexy videos at nza-vids!
x
XOM9X VL

Like để tải nhiều game free hơn:


 SĐT ADMIN:  01886999688


CÙNG XEM GIỚI TRẺ NGÀY NAY THÁC LOẠN RA SAO
Đua top

Trang :

Trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] [14]

Hồi 25 :
Về đến nhà việc đầu tiên tôi nghĩ tới đầu tiên là tôi phải đi gặp Dung ( bạn thân của Ngọc Hiếu hồi cấp III và là trưởng nhóm ăn chơi đó một trong những thành viên sexy nhất , nói chuyện dâm nhất...) để đính chính lại sự thật là có phải em đi lấy chồng nhưng không hạnh phúc và chồng em đã biến chất..cờ bạc, rượu chè hay không? Cũng may là Dung học cũng học gần nhà như tôi nhưng Dung và tôi k học cùng trường , Dung học ở một trường trung cấp ở gần nhà ...
Nói thật là trong cái nhóm ăn chơi trong lớp cấp III ,tôi không lưu số điện thoại của ai trong máy cả ngoại trừ số của em ra nhưng giờ đây em đã thay số mất rồi , biết thế hồi ấy cứ lưu hết vào , giờ đỡ phải đi xin cho ngại cái mặt ra ...đi xin số kiểu gì bọn nó cũng hỏi là xin để làm gì? Bọn bạn trong lớp biết thừa là tôi không bao giờ nói chuyện với Dung giờ lại đi xin số kiểu gì chúng nó cũng sinh nghi! Nếu là tôi của mấy năm trước dù chết tôi cũng không xin số Dung nhưng giờ đây tôi không thể dửng dưng đc nữa..tôi cần vứt bỏ đi cái tính ngại ngùng đã theo tôi suốt bao năm ,ví cái tính đấy là tôi đã mất em...nên giờ đây tôi cần mạnh mẽ hơn. Tôi không thể như vậy đc nữa..vì thời gian nó không chờ đợi tôi nữa rồi...
. . . .
Trong cái lớp đại học mà tôi đang theo học có một anh bạn học cùng lớp với tôi hồi cấp 3 , tôi ít khi nói chuyện với anh bạn này vì tôi và anh ta không hợp tính nhau cho lắm...nhưng vì em tôi phải cố nhịn để xin đc số điện thoại của Dung...Các bạn sẽ thắc mắc là sao tôi ko gọi điện cho 1 ai đó trong lớp cấp 3 rồi xin cũng đc chứ sao phải đi gặp anh bạn này để xin làm gì ?tôi sẽ giải đáp thắc mắc đó luôn đây đó là trong lớp tôi ít người lưu sdt của nhóm ăn chơi mà bọn lớp tôi đặt tên cho nhóm này là “G6” còn cái anh bạn mà tôi xin sdt của Dung từ anh ta thì anh ta là một trong những thằng con trai không bình thường trong lớp tôi , khi giờ ra chơi ít ỏi đến bọn con trai lớp tôi thường ra ngoài cửa lớp nói chuyện linh tinh , ngắm gái... còn anh ta thì ở trong lớp ngồi nói chuyện với G6 và ăn những đồ ăn vặt của G6 mang đi , nói thật là tôi ghét anh ta kinh khủng , mình là con trai mà sao phải chơi chung với bọn con gái làm gì .. vì thế mà trong lớp học Đh tôi chả bao giờ nói chuyện với anh ta...
_Hey! Duy ..vẽ xong mấy bản vẽ kỹ thuật chưa? – tôi xà đến ngồi cùng anh bạn tôi định xin số Dung khi sắp chuẩn bị vào tiết 1trên giảng đường
_Ờ! Sắp xong ! – các bạn không biết cái vẻ mặt của anh ta như thế nào đâu nhìn chướng mắt kinh khủng , tôi mà không nhịn nhục vì em thì tôi đã cho anh ta một đấm rồi...
_Thế à! Tớ cũng sắp xong rồi!!
_Ừm!!
_À! Duy này! Dạo này còn liên lạc với nhóm G6 không?
_Vẫn!! Sao?
_Không biết giờ trưởng nhóm G6 như nào nhỉ? Lâu rồi không có tin tức về ẻm ấy!
_Thì nó vẫn vậy! Chả khác là bao?
_Thế hả? À cậu có sdt của D không , cho tớ đi ! lâu không nc với D?
Anh ta chần chừ một lúc rồi mới đưa cho tôi sdt của D vì anh ta cũng là con người mà , mà con người thì hay có tính đa nghi phải không các bạn...
. . . . .
Cầm trên tay sdt của D tôi cũng phân vân có gọi hay không lắm chứ! Nếu gọi cho D rồi thì biết nói sao đây? Làm sao để dẫn dắt câu truyện cho hợp tình hợp lý đây? ....đúng là Giang sơn khó đổi – Bản tính khó dời... cái tính cách ngại ngùng nhút nhát của tôi lại bắt đầu xuất hiện khi làm một việc trọng đại của đời mình...con tim tôi nó đập mạnh mẽ thế mà sao con người tôi lại yếu đuối trước hoàn cảnh này vậy?? Liệu tôi có còn là đàn ông theo đúng nghĩa nữa không? Rồi thì tôi cũng cố gắng chiến thắng bản thân mình bằng việc quay số gọi cho D , hỏi D về tất cả những gì tôi nghe đc từ cuộc trò chuyện qua Ym! Với “Vân” ...
_Alo! Ai vậy?
_Alo! Dung à , tớ đây ! cậu không nhận ra tớ sao?
_Chịu , chả biết tớ nào cả !
_Trời! Bạn bè học cùng nhau sao mà quên nhau nhanh thế! Tớ !..Sơn xì đây!
_Uhm! Nghe giọng quen quen nhưng k đoán đc ra ai! Sao lại gọi cho tớ vậy! Lạ lắm đó nha!
_Tớ muốn hỏi cậu một số chuyện nên mới gọi cho cậu! Tớ không làm phiền cậu chứ?
_Uhm! Thế cậu muốn hỏi chuyện gì nào! Nếu có thể trả lời tớ sẽ trả lời cậu! Ok!
_Chuyện ..về..Ngọc Hiếu!
_Ngọc Hiếu thì có gì để cậu hỏi? Mà cậu hỏi gì về nó , nó có gia đình rồi mà!
_Chuyện về gia đình Hiếu đấy! Tớ nghe nói Hiếu lấy chồng rồi nhưng không hạnh phúc ,nên tớ muốn có một hẹn với cậu để nghe cậu nói tất cả?
_Không! Cậu là cái quái gì nghe! Cậu nghe cho rõ đây :Hiếu nó lấy chồng sung sướng lắm ,nó không mà tớ phải kể cho cậu như những gì cậu nghe đc đâu!
_Tớ không tin , tớ nghe Vân kể mà , chả nhẽ cậu lại đi nói dối với Tùng (người yêu của Vân) !
_Không tin thì tùy , mà cậu là cái thá gì mà đòi hỏi , người yêu cũ thì không phải ....
_Tớ... – tôi định nói là tôi yêu đơn phương Hiếu nhưng sao tôi không nói thành lời.
_Thôi nhé! Tớ đang bận.chào!
_Dung..cậu...
Chưa để tôi nói hết câu thì Dung đã cúp máy , tôi cố tình gọi lại nhưng Dung không bắt máy tôi , mấy lần đầu thì có tiếng nhạc chờ còn mấy lần sau chỉ nhận đc những câu nói quen thuộc từ tổng đài: “ Số máy quý khách...” .Những ngày sau đó ngày nào tôi cũng gọi cho Dung để xin Dung một cuộc hẹn nhưng Dung không thèm bắt máy tôi , còn tôi chỉ nhận lại những âm thanh tút ,tút phát ra từ máy Dung . Không gọi điện được tôi dùng cách nhắn tin cho Dung , nhắn nhiều tới mức mà Dung đã gọi điện lại cho tôi...
_Sơn! Cậu làm phiền tớ nhiều quá rồi đấy! Tha cho tớ đi!
_Tớ chỉ xin cậu một cuộc hẹn để hỏi về Ngọc Hiếu thôi mà!
_Đc rồi! Nhưng cậu phải trả lời một câu hỏi của tớ , nếu cậu trả lời đc thì tớ sẽ cho cậu 1 cuộc hẹn!
_Cậu hỏi đi!
_Có phải cậu thích Ngọc Hiếu không?
_Tớ....
_Sao! Không trả lời đc chứ gì vậy thôi nhé! Khỏi hẹn hò làm gì cho mệt!
_Phải...tớ..thích...Hiếu...
_Thôi đc rồi! Vậy tối mai đúng 7h cậu đến sàn abc ở xyz , tớ đợi cậu ở đó!
_Sao lại hẹn ở đấy! ở đấy sao nói chuyện đc !
_Không đến thì thôi vậy!
_Không ! tớ sẽ đến mà!
_Uhm! Nhớ tới đúng giờ đấy , thôi chào !
Nói thật là đến cái tuổi này rồi tôi chưa bao giờ bước chân vào sàn cả , tôi không vào đấy là một trong những nguyên do sau.Thứ nhất tôi không phải là cái loại ăn chơi đú đởn nên không dại gì mà vào đấy rồi để người thân nhìn thấy lại rách việc ra , thứ hai tôi ghét những nơi ồn ào , náo nhiệt ....ghét những đứa con lấy tiền của cha mẹ rồi vào đấy rửa tiền...ghét những bọn đầu xanh đầu đỏ .Nhưng lần này tôi phải bỏ bên ngoài những cái ghét đó vì con tim tôi , nó chỉ biết đập mạnh những lúc nhớ em thôi chứ nó có nhìn đc thứ phù phiếm bên ngoài xã hội này đâu...
. . . . .
Đúng 7h hôm ấy tôi cũng đã có mặt ở trước sàn mà Dung đã hẹn tôi ở đấy , cũng phải mất vài lần hỏi đường tôi mới đến được vì chỗ đó cách nhà tôi cũng khá xa.
_Alo! Dung à , cậu đến đó chưa!
_Tớ đến lâu rồi , thế cậu đã đến chưa thế , hay là không dám đi !
_Tớ đến rồi , tớ đang ở cổng , thế Dung đang ở đâu thế?
_Cũng dám đến cơ à! Haha, tớ đang ở bên trong , cậu vào trong đi !
_Uhm! Cậu nhớ đứng yên một chỗ nhé , tớ sợ k tìm thấy cậu.
Hít một hơi thật sâu đế lấy dũng khí , tôi chầm chậm bước vào nơi mà tôi ghét nhất trong cuộc đời này.Khi bước vào trong đó tôi đã thấy khón chịu rồi , tiếng nhạc mở to đến mức mà tôi cảm thấy đau bụng , rồi mùi thuốc lá , mùi rượu nồng nặc hết cả lên .Tôi tính định ra khỏi chỗ này vì nếu ở đây thêm 1 giây nào nữa chắc tôi chết mất , nhưng mà tôi đã tự hứa với bản thân mình là một lần sẽ làm theo con tim mách bảo ,nên tôi cố gắng chen chúc biển người trong đó để tìm Dung . Tôi cảm thấy có những ánh mắt nhìn tôi cười khinh bỉ , chắc là bọn họ đoán tôi là cái loại nông dân đú đây mà ,nhưng tôi mặc kệ những ánh mắt đó ..tôi cần làm việc quan trong khác hơn là nhìn lại những ánh mắt đó ... và kia rồi Dung đang ngồi một mình uống rượu...
_Dung! Cậu đợi tớ lâu không?
_Đến rồi đấy hả? Ngồi xuống đây đi ! làm một tí không ?
_Tớ không uống đâu ! mình đi vào chủ đề chính đi!
_Con trai gì mà hèn vậy! Rượu mà cũng không dám uống à?
Bực mình với cách nói chuyện của Dung tôi dật lấy chai rượu và cái cốc từ bên phía Dung rót một ly đầy...và uống cạn..
_Sĩ diện cao quá nhỉ? Mới có kích đểu như vậy mà đã thể hiện rồi! Thôi không đùa nữa..ta đi vào vấn đề thôi.. mà cho tớ hỏi nhé cậu thích Hiếu từ bao giờ? Phải trả lời thật lòng đấy , không thì tớ sẽ không kể gì về tình hình của Hiếu hiện tại đâu!
_Từ..hồi..cấp..3!
_Cậu nói chung chung quá, thế là từ lớp 10,11 hay 12.
_Lớp..10
_Nói dối! Cậu đừng có mà nói dối nữa đi , tớ biết hết rồi!
_Thực ra tớ thích Hiếu từ năm lớp 8.
_Haha..yêu đơn phương à ! thế bây giờ còn yêu không?
_Uhm! Tớ..vẫn...
_Mày là thằng ngu , một thằng ngu nhất quả đất này ! – Dung đã đổi cách xưng hô với tôi và Dung cũng ngà ngà say nên không kiểm soát đc lời nói của mình.
_Sao cậu nói tớ vậy , chả nhẽ yêu đơn phương 1 người là sai ư?
_Yêu đơn phương 1 người là không sai nhưng mày là thằng ngu , mày có biết không , Hiếu nó cũng thích mày từ năm lớp 8 đấy , nó đã tặng quà mày nhân ngày valentin tức là nó đã có tình cảm với mày , vậy mà mày cũng không dám tỏ tình với nó...mày là thằng hèn...con trai gì mà...haha
_Sao ..Dung..biết chuyện này!
_Mày không cần biết , mày có biết là nó vẫn thích mày từ năm lớp 8 cho đến tận lớp 12 không hả , đã bao nhiêu lần nó đã mở lòng để mày tiến tới vậy mà mày đã làm gì hả ...mày có phải là đàn ông không , đàn ông gì mà bản tính nhút nhát thế còn sống trên đời làm gì , mày nên chết quách đi cho xong...
_Dung..hình như cậu say rồi!
_Say ư! Mày nhầm, tao mà say á , có phải mày muốn hỏi về tình hình của Hiếu hiện tại không ? vậy thì để tao trả lời luôn cho mày nghe nhé , mày hãy vạch to cái lỗ tai của mày ra mà nghe nhé ...Đúng như mày đã nghe những gì từ Vân nói , Hiếu nó lấy chồng nhưng chả hạnh phúc gì , chồng nó cờ bạc rượu chè rồi về đánh đập nó... tất cả là vì mày đấy thằng chó...
_Sao..lại vì tớ...tớ có làm gì đến gia đình nhà Hiếu đâu!
_Mày còn chối hả , vậy những gì Hiếu viết trong quyển nhật ký này là sai ư? – Dung lấy quyển nhật ký từ trong túi sách ra...
_Dung..sao cậu lại có quyển nhật kí của Hiếu vậy và trong đó viết gì thế?
_Mày không cần biết tao có quyển nhật kí này như thế nào , đã có lúc tao muốn đốt cái thứ này đi , nhưng tao nghĩ có lúc sẽ dùng đến nó nên tao đã giữ lại và bây giờ thì nó cũng đã phát huy tác dụng...Mày muốn có nó không , tao đưa cho..
_Có ..cậu đưa cho tớ đi...
_Không dễ dàng vậy đâu thằng chó, mày hãy chui qua cái gầm bàn này và sủa như một con chó đi thì tao đưa cho..
_Dung...cậu..tớ..
_Sao! Không muốn làm hả , vậy thì tao sẽ đốt quyển nhật kí này...
_Không... đừng đốt, tớ làm là ...tớ..làm mà...
Giường như tất cả mọi người có mặt ở đấy đều chú ý đến tôi và Dung, chú ý cảnh tôi chui qua gầm bàn ...những tiếng hò hét...tiếng cười ...tiếng chửi...vang lên...trong lòng tôi đắng cay lắm nhưng vì trái tim thế này thì đã là gì . liệu khi em chứng kiến cảnh tôi thế này thì em sẽ có những suy nghĩ gì đây . em ơi...vì...em mà tôi phải chịu khổ ... làm xong những gì Dung bảo tôi làm thì Dung cũng đưa cho tôi quyển nhật kí của em ...
_Phần thưởng của mày đây thằng chó, đọc đi rồi chết nhé....
Không dừng lại ở đó , Dung có lẽ cũng là một người có tiếng tăm ở chỗ này , Dung đã kêu một bọn đầu xanh đầu đỏ cả con gái nữa đến cho tôi một trận nhớ đời ...chúng nó đánh tôi thì mặc chúng nó còn tôi ôm chặt quyển nhật kí trong lòng chỉ sợ bọn nó làm hỏng quyển nhật kí của em.
Hồi 26 : Nhật Ký...( vừa đọc vừa khóc)
Tối hôm đó tôi vễ cũng khá trễ , bố mẹ tôi không đợi tôi nữa mà đi ngủ từ lúc nào rồi không hay nên bố mẹ tôi không biết thân thể tôi đã bị tổn thương cả bên trong lẫn bên ngoài , tổn thương bên ngoài thì có lẽ sớm muộn gì bố mẹ cũng biết thôi chứ còn tổn thương bên trong chắc chẳng bao giờ bố mẹ tôi biết đc .Lên trên phòng của mình tôi đóng chặt cửa lại ,trên tay vẫn cầm quyển nhật ký của em , trong đêm nay tôi sẽ thức trắng đêm đọc nó , xem em đã viết những gì đã làm những gì mà tại sao tôi Dung lại bảo tôi là người đã phá hoại hạnh phúc của gia đình em?
Thay bộ quần áo đã bị bẩn khi làm những điều không đáng làm của cánh đàn ông lúc gặp Dung , tôi tiến đến cái bàn học quen thuộc , tắt mấy bóng đèn lớn và chỉ bật cái đèn để bàn nhỏ nhỏ ,nếu bố mẹ có chợt tỉnh giấc nhìn ánh đèn phát ra từ cánh cửa kính ở phòng tôi thì họ cũng nghĩ là tôi đang học bài. Trên tay tôi đang cầm quyển nhật ký của em và bây giờ tôi sẽ đọc nó , đọc những tâm sự bao nhiêu năm nay của em và tìm đc nguyên nhân tại sao tôi lại là người phá hoại hạnh phúc ra đình em . Tay tôi sờ đến nút mở quyển nhật ký...nhưng không đây không là quyển nhật ký bình thường mà tôi thấy mấy đứa con gái lớp tôi chỉ cần gẩy mấy cái nút là quyển nhật ký mở ra ngày ,còn quyển nhật ký của em thì có mã số để bảo vệ...Dung thật tàn nhẫn , nếu Dung đã có thành ý đưa quyển nhật ký của em cho tôi thì chí ít Dung cũng phải đưa mã số để mở chứ ...chứ thế này tôi làm sao mở đc...chẳng nhẽ tôi dùng sức mạnh để phá hỏng khóa bảo vệ sao? ...Không tôi sẽ không làm vậy...nhật ký là gì, nhật ký là những gì thật nhất ..những điều quan trọng nhất ... tôi đã phải vất đi cái gọi là sĩ diện của một thằng đàn ông chân chính để có đc quyển nhật ký đó ...tôi coi quyển nhật ký đó như là em vậy ..thế nên tôi không nỡ lòng nào phá hỏng nó đc...tôi sẽ tự tay mình tìm bằng đc mã số của quyển nhật ký này....
Mã số mà tôi thử đầu tiên và hy vọng mã số đó sẽ mở đc quyển nhật ký này đó là ngày tháng năm sinh của em ,người đời nói đúng càng hy vọng thì thì càng thất vọng..những con số trong ngày sinh của em chẳng làm quyển nhật ký tách ra làm hai mà nó vẫn kẹp chặt lại với nhau.Tôi thử mấy mã số khác liên quan đến em nhưng đều không có kết quả như tôi mong muốn..Liệu đây có phải thử thách Dung dành cho tôi , hay Dung đang trêu tôi ,bịa ra câu chuyện về em , quyển nhật ký này không phải của em , nhỡ đâu nó chỉ là một quyển nhật ký mà bên trong chẳng có những tâm sự của em thì sao ? Trong người tôi lúc này xuất hiện hai tính cách , 1 tà 1 chính , tà thì thúc giục tôi dùng sức mạnh phá hủy cánh cửa bằng mật mã để đưa tôi đến những dòng nhật ký của em , chính thì lại ngăn tôi không nên làm như vậy ...chí ít gì nhiều thì tôi cũng tin đây là quyển nhật ký của em ,tôi coi trọng nó như coi trọng chính em vậy.Đấu tranh tư tưởng một hồi lâu thì chính cũng thắng tà giống như bao bộ phim mà tôi đã từng xem ....chính bao giờ cũng thắng tà ...ví dụ bộ phim : Tây Du Ký chẳng hạn....
Hồi cấp 3 cụ thể là lớp 11 , các bạn chắc cũng còn nhớ đến toán đại số và trong đó có một mảng nói về sắc xuất , tổ hợp , chỉnh hợp...và rồi những năm đầu tiên học cơ bản của lớp đại học có môn Sắc Xuất Thống Kê ( toán chuyên đề 1)...vào những thời điểm học về bộ môn này..tôi cũng có suy nghĩ là học cái này chắc gì mai sau đã áp dụng đc vào đời sống hằng ngày ( suy nghĩ khi còn học lớp 11) ...còn bây giờ tôi đã có một suy nghĩ khác...chính những bài toán đã giúp tôi thực hiện công việc quan trọng của cuộc đời mình đó là thực hiện những phép thử trong dãy số để mở đc quyển nhật ký của em...bao nhiêu dãy số mà chỉ chọn có một...có lẽ đây là bài toán nhớ đời của tôi...gọi theo một cách hay hơn đó là bài toán tình yêu...Cả đêm tôi lạch cạnh với giấy bút và những dãy số và cả quyển nhật ký của em nữa..những dãy số nào sai thì tôi gạch đi và thử những dãy số khác..cứ gạch rồi lại gạch ấy thế mà mà tôi ngủ thiếp trên bàn học lúc nào không hay ...
. . . .
Nếu các bạn đặt mình vào trong tình huống của tôi thì các bạn sẽ xử lý tình huống đó như thế nào...có nên tiếp tục dùng những phép thử khi mà chưa tìm đc một mật mã duy nhất , hay là dùng búa đập cái khóa ấy ra...còn tôi thì hết kiên nhẫn mất rồi, nói thật ra tính kiên trì của tôi không đc cao cho lắm..tôi không thể nào dùng những dãy số để thử nữa...những dãy số nhảy múa trong đầu tôi làm tôi đau đầu kinh khủng...tôi cần phải thoát khỏi tình cảnh này....tôi cần phải đi kiếm cái búa...đập..đập..và đập nó ra thôi...thế đấy vậy là bản thân tôi đã làm trái những gì trong phim ảnh...trái với luân thường đạo lý làm người..đó là tà trong người tôi đã thắng chính ...
Cầm cái búa trong tay mà tôi lưỡng lự không giám hạ quyết tâm vì chí ít trong người tôi vẫn còn một tí chính nghĩa....một tí chính nghĩa đó làm sao thắng đc tà đang lớn mạnh trong người tôi chứ..tôi cần biết những dòng như bên trong...biết đc những sự thật mà tôi chưa hề biết...và rồi cánh tay cầm búa của tôi cũng giờ lên rồi...nhìn quyển nhật ký của em nằm dưới đất mà tôi không nỡ ...nhưng mà tay cầm búa đã giơ lên cao lắm rồi chỉ cần hạ xuống thôi là quyển nhật ký của em sẽ tách ra làm đôi và tôi sẽ đc chìm đắm trong những dòng tâm sự của em...chợt tôi sực nhớ ra là vẫn còn một phép thử nữa mà tôi chưa thử trong một đống phép thử đó là ngày tháng năm sinh của tôi , tôi biết chắc là phép thử này sẽ sai nhưng trong thâm tâm tôi , tôi vẫn muốn thử dãy số đó...chí ít thì hãy cho chính một cơ nào đó dù chỉ là mong manh đi...Tay cầm búa của tôi hạ xuống và cầm lấy quyển nhật ký của em để thực hiện phép thử cuối cùng này..nếu mà không thành công thì sẽ làm như tà mong muốn....tay tôi run run ấn những chữ số trong ngày tháng năm sinh của tôi...và bây giờ chỉ còn một cái nút để xác nhận xem dãy số này có đúng nữa không thôi...thực sự là tôi không muốn ấn cái nút đó...vì tôi chắc chắn một điều là dãy số này sai chắc...mà sai thì tôi đành phải dùng sức mạnh để mở nó ra thôi....
“Tách..” quyển nhật ký của em đc mở ra trước sự ngỡ ngàng và vui sướng trong tôi...chuyện này là thế nào? Sao em lại lấy ngày sinh của tôi để làm mật mã cho quyển nhật ký của em? Một đống câu hỏi xoay quanh mật mã của em xuất hiện trong đầu tôi làm tôi thấy đau đầu , những con số đã đủ làm tôi đau đầu lắm rồi..và giờ còn thêm chuyện này nữa...thôi đành gác hết tất cả sang một bên đã... điều quan trọng nhất bây giờ là tôi cần đọc quyển nhật ký này để xem sao Dung lại nói tôi là người phá hoại hạnh phúc gia đình em? Khi mở quyển nhật ký thì đúng là nhật ký của em rồi , vẫn nét chữ ấy...không lẫn vào đâu đc...và tôi bắt đầu đọc những dòng nhật ký của em bằng cả trái tim ...
Ngày...tháng...năm...
Hôm nay là sinh nhật tròn 16 tuổi của mình , mình được tặng rất nhiều quà nào là gấu, đồng hồ, cặp tóc....nhưng trong tất cả các món quà đó có một món quà mà mình thấy thích nhất đó là quyển nhật ký của Dung tặng , trông nó thật đẹp và tiện ích , những thứ kia sinh nhật năm nào mình cũng có nhưng duy nhất sinh nhật lần thứ 16 này mình lại đc tặng thứ mà mình cảm thấy có ích nhất với mình tại thời điểm này! Mình sẽ coi quyển nhật ký này như là một người bạn để mình trút bầu tâm sự một người bạn đặc biệt của bọn con gái chúng mình, mình cũng có một người bạn thân là Dung nhưng không phải cái gì mình cũng có thể chia sẻ cùng nó đc..mình cũng phải có chút gì gọi là bí mật chứ ^^! , Dung ơi! Tao xin lỗi mày nhé ....nếu mày mà đọc đc những dòng chữ này thì đừng có trách tao nhé ! tội tao lắm...ơ mà đây là nhật ký của mình thì sao nó đọc đc nhỉ , mà nhật ký lại có mật khẩu để mở nữa...có đưa cho nó thì nó cũng không thể mở đc..mình cà rốt quá ! hic.hic.>”< ...nhưng mà Dung ơi , mày đúng là bạn tốt của tao , tao yêu mày nhất nhất nhất đấy con nhợn của tao ạ ... (:^_^ .
Ngày...tháng...năm....
Vậy là còn mấy ngày nữa mình đã là nữ sinh cấp 3 rồi đấy! Ngộ quá ...điều đó chứng tỏ mình đã lớn thật rồi...ôi thích quá...mẹ ơi...con đã lớn thật rồi...con yêu mẹ lắm..lắm..mà không biết trường cấp 3 mình theo học có rộng , có to , có nhiều..nhiều ..nhiều anh đẹp zai không ta ..hihi...ôi cái đầu của mình kìa, đen tối quá...Mai Ngọc Hiếu...mi tỉnh lại đi, mi đã có người trong mộng rồi mà còn tơ tưởng đến mấy anh đẹp zai hử?...ghét mi quá đi... Guz...guz... dạ.. ! không ! đấy chỉ là những phút giây lỗi lầm của mình thôi...mình xin thề , xin hứa , đảm bảo sẽ không còn những giây phút lầm lỗi đó...mình sẽ mãi mãi chỉ yêu một người mà thôi!
Mà không biết giờ này hắn ta đang làm gì nhỉ ? liệu hắn ta có học cùng trường với mình không? Ôi! Mình nhớ hắn quá...không biết hắn ta có nhớ gì tới mình không nhỉ ? chắc là không zồi ...hắn đẹp trai thế cơ mà..chắc có nhiều bóng hồng vây quanh lắm đây.. .thôi mặc xác hắn...ứ nghĩ tới hắn nữa...càng nghĩ mình lại càng nhớ đến hắn...hu..hu..
Ngày...tháng...năm....
_Nhật ký ơi!
_What???
_Nhật ký có biết hôm nay có chuyện gì xảy ra với mình không?
_Biết chết liền!
_Vậy thì để mình kể cho nhật ký nghe nhé!
_Sặc! Ngày nào mà chả viết bao nhiêu chữ vào trong đây mà còn hỏi à!
_Hihi! Nhật ký còn nhớ đến Hắn không? Cái người mà mình trộm yêu thầm nhớ đó!
_Biết rồi khổ lắm nói mãi! Suốt ngày ghi ghi chép chép không biết bao nhiêu lần cái cụm từ “nhớ hắn” thì sao đây không biết! Thôi , không câu giờ kể đi!
_Hắn...hắn..học chung lớp cấp 3 với mình đấy , mình thật không ngờ mình với hắn lại có duyên đến như vậy! Không biết mình có nên bật đèn xanh với hắn không ta? Mình sợ hắn từ chối lắm!
_Bật đèn xanh có mà phóng nhanh vượt ẩu à! Bật đèn đỏ thôi... từ từ thì khoai cũng sẽ nhừ...
_Mình vui lắm...vậy là mình đã có mục tiêu để theo đuổi và cố gắng trong học tập rồi...vui quá...là ..lá..la..
_Úi zời! Phởn chí kìa...alo! trại thần kinh à...đến ngay địa chỉ abc nhé...có người cần đi gấp...nhanh lên đấy ..không thì xổng mất! À ..nhớ cầm theo cả dây thừng nhé...

Ngày...tháng...năm....
Mấy buổi đầu của lớp cấp 3 chán ơi là chán! ở lớp mình chả quen ai khác ngoài Dung đã học cùng mình từ cấp 2 ...híc..chắc phải một thời gian dài mình mới hòa nhập đc với các bạn mất...vì mình là người sống nội tâm mà ...chết ùi, sao mình quên béng thế nhỉ , trong lớp mình còn quen hắn nữa cơ mà...nhưng mà hắn cứ lạnh lùng làm sao á...cái đồ đáng ghét, sao hắn lại có thể ngồi ở tít dưới lớp thế kia...đáng ghét đáng ghét quá...thế này thì làm sao mình có thể nhìn trộm hắn đc...huhu...
Ngày...tháng...năm....
Cô giáo chủ nhiệm đúng là người công minh, cô đã dắt hắn đến gần chỗ bàn học của mình...hic hic chết ùi , sao lại viết là dắt thế kia...mình viết vậy khác gì mình bảo hắn là động vật ăn cỏ ...,mình đã hứa với nhật ký là đã viết gì vào trong đây là không đc gạch xóa mất rồi, thôi kệ hắn , hắn đáng bị như vậy vì cái tội dám trốn tít xuống bàn cuối ngồi những ngày đầu đi học... nhưng mà sao cô không chuyển hắn ngồi cùng với mình luôn nhỉ , lại cho hắn ngồi ngay sau mình mới chán chứ....thôi vậy...những lúc ra chơi đành giả vờ nhờ hắn giải hộ bài toán , hoặc trong giờ học quay xuống mượn bút cũng đc...miễn gì nhìn đc cái mặt đáng ghét của hắn là mình vui lắm rồi...ai mà đọc đc những dòng chữ này chắc bảo là mình điên lắm ...nhưng mà không sao..vì hắn..cho dù mình có điên thế...điên nữa cũng không sao...kaka...
Ngày...tháng...năm....
Hic.hic thất bại thê thảm rồi nhật ký ơi! Mình đã giở vở quay xuống mượn hắn cái bút xóa..lúc quay xuống không biết có phải là hắn nhìn mình hay hắn nhìn cái gì ấy mà mình quay xuống mắt mình và mắt hắn nhìn nhau 1s ...rồi hắn thấy ngại hay sao ấy mà hắn quay đi mới lạ chứ...còn mình thì đỏ mặt...ôi xấu hổ quá...không biết hắn có nhìn thấy mình đỏ mặt không...hắn mà nhìn thấy chắc mình.huhu....không giám nghĩ nữa...
Ngày...tháng...năm....
Hôm nay là noel...mình đc nhiều bạn tặng quà lắm...mình thích lắm nhưng mà mình vẫn thích quà của hắn hơn...nhưng mà hắn lại chẳng thèm tặng quà mình gì cả..buồn quá...đàn ông gì mà chả quan tâm đến chị em phụ nữ gì cả ..hắn phải đem ra xử bắn về cái tội này.ý..hắn mà bị bắn thiệt thì mình là người chịu khổ đầu tiên muk....nếu sau này mình và hắn thành một đôi chắc mình phải mệt với hắn lắm đây..haizzz ...mình đành mè nheo với hắn để xem hắn có động lòng trước mỹ nhân như mình hay không .hehe... ấy thế mà cái con người lạnh lùng như hắn lại mở cặp lấy một cái gì đó tặng mình mới lạ chứ...mình hồi hộp quá trời luôn á..không biết là hắn có sắp đặt trước không hay là mình mè nheo thì hắn mới mang quà ra tặng nhỉ..>’’>
Mình không còn từ nào để tả về hắn ngay lúc này nữa...hắn..hắn..tặng mình cái gì thế này...một đồng polyme trị giá 10 ngàn đồng .huhu...nhưng mà đồng tiền polyme 10 ngàn đó không phải là đồng tiền bình thường đâu ! nhật ký ơi! Để mình kể cho bạn nghe chuyện hôm đó nhé...
_Sơn xì! Noel cậu không tặng tớ gì à! Con trai gì mà kẹt sỉ thế!
_Tớ không biết tặng ai nên không mua gì cả?
_Sao lại k có ai , thế tớ thì sao.. cậu k coi tớ là bạn hả..hic..hic..
_Không...không phải...
_Thế thì tặng tớ cái gì làm quà mau lên...
_Giờ đang trên lớp tớ biết lấy cái gì để tặng Hiếu đây!
_Không biết , kệ cậu..cậu mà k tặng quà tớ, tớ nghỉ chơi với cậu luôn á!
. . . . . . . .
_Đây! Tớ tặng H đồng polyme 10 ngàn mà tớ đã phải tốn 100 ngàn để đổi lấy đấy!
_Sao lại tặng tiền ..có ai tặng quà = tiền đâu...ứ thích..tặng cái khác ..
_Thì Hiếu bảo tặng gì cũng đc mà , à mà H xem lại đi đồng tiền này có seri đặc biệt lắm đấy...
_E hèm..để xem nào...woa ..woa.. HS 01688888...đẹp quá ..tớ nhận món quà này nhé...
_Uhm! Thì đó là quà của cậu mà...
Đấy! Nhật ký thấy hắn tâm lý không, tặng đồng tiền có seri đẹp ghê , mình phải đem đồng tiền ấy đi ép plastic mới đc..hihi...mà sao đồng tiền ấy lại có chữ HS nhỉ...ui..Ngọc Hiếu cà rốt đấy là do nhà in tiền làm chứ mi sao biết đc...HS...thôi cứ tạm dịch là Hiếu –Sơn cũng đc đấy nhỉ...hí hí... yêu hắn nhứt....moa moa..chụt chụt... : *)

Ngày...tháng...năm....
Thời gian trôi nhanh ơi là nhanh , thế là mình với hắn tay trong tay đi gần hết những ngày đầu bỡ ngỡ của thời cấp ba rồi... ui za! Sorry nhật ký...mình lại nhầm rồi...mình với hắn đâu có cầm tay nhau bao giờ đâu mà tay trong tay.hic...xí.hộ ..xí hộ..quá... hì hì ... à mà bật mí với nhật ký nhé...mình có cầm tay hắn một lần zồi...nói là cầm tay thôi chớ thực chất là mình tiểu xảo á...chuỵn là thế này nè nhật ký... trong giờ học mình giả vờ làm rơi bút...mình làm rơi khéo lắm..đúng chỗ hắn ngồi vì hắn ngồi ngay sau lưng mình mà...hì hì..nói thiệt không biết nhật ký có tin hông? Cái đoạn làm rơi bút mình tập mãi mới đc á... thế rồi nhé...hắn cũng mắc mưu của mình..hắn cúi xuống nhặt bút cho mình...trong lòng mình lúc đó hồi hộp kinh khủng....rồi lúc hắn cúi xuống..tay tìm bút thì mình cũng quay người lại và tay cũng tìm lấy bút và....chuyện gì xảy ra thì chắc nhật ký cũng biết..mình đã chạm đc vào tay hắn...mà nhật ký à công nhật hắn nhát thật...lúc ấy hắn rụt tay lại nhanh lắm ...mặt đỏ phừng phừng...mình cũng ngại lắm chớ...con gái mà...hơi tiểu xảo nhỉ nhật ký nhưng biết làm sao đc bây giờ...mình thích hắn lắm...mà nhật ký này...tay hắn ấy...mềm mại như tay con gái ý...trắng nữa...hihi...có lần mình đọ da trắng với hắn...kết quả là mình thua thê thảm...từ ngày ấy ngày nào mình cũng dùng kem dưỡng da...quân tử trả thù 10 năm cũng chưa muộn mà ..Guz...Guz... úi! Hôm nay viết nhiều quá... mình làm đau nhật ký rồi phải hông? xin lỗi nhật ký nhé!
Ngày...tháng...năm....
Dạo này hắn đẹp trai zữ nhật ký à...sợ mất hắn lắm nhật ký ơi! Vì hôm nọ mình gửi xe ở nhà gửi xe của trường mình có nghe lỏm đc một số bọn con gái lớp kế bên nói về hắn...mình phải làm sao đây? Cứ cái đà này hắn sẽ tuột khỏi tay mình mất thôi! Hay là mình tỏ tình với hắn nhỉ ? nhưng mà mình ngại lắm...mình không đủ cảm đảm để nói ra tất cả... mà dạo này hắn cũng quan tâm đến mình nhiều lắm...nào là cho mình mượn truyện này..giúp mình mấy chuyện lặt vặt này...à mà nhật ký nè ..sao nhà hắn có nhiều cuốn tiểu thuyết hay zữ...hắn ta đọc nhiều tiểu thuyết chắc hắn ta cũng lãng mạn và galang lắm đây...chẹp chẹp...
Ngày...tháng...năm....
“Mỗi tuần một cuốn tiểu thuyết” đó là câu nói mình bắt hắn làm theo...biết là tội cho hắn..nhưng mình mặc kệ..mình vừa muốn bắt nạt hắn vừa muốn đọc truyện của hắn...đọc truyện của hắn sao mình thấy yêu đời quá...ngủ ngon quá..và yêu hắn nhiều quá...mình toàn ôm truyện của hắn ngủ thôi...có khi đêm ngủ ngon quá đạp chăn..đạp cả tiểu thuyết của hắn xuống giường thế là tiểu thuyết không còn đc nguyên vẹn nữa...thế là mình lại hì hục làm lại nó như cũ không thì hắn mắng chết...hắn lại giở chứng không cho mình mượn tiểu thuyết nữa thì chít.. >”<///
Ngày...tháng...năm....
Mình phải làm sao đây nhật ký ơi! Mình muốn viết vài câu thơ tình vào mấy cuốn tiểu thuyết của hắn quá nhưng mà...mình sợ hắn mắng ,sợ hắn tét mông...nên hổng giám ghi linh tinh vào ấy...mình cũng nghĩ kỹ rồi..hắn học dốt văn kinh khủng...mấy bài văn bài cao nhất của hắn chỉ có 5 thôi...nếu mình có ghi mấy câu thơ vào trong cuốn tiểu thuyết của hắn thì hắn chắc cũng chẳng hiểu mô tê gì đâu ? Hắn khô khan..hắn lạnh lùng...hắn..như là cục nước đá ấy.. ấy vậy mà mĩnh vẫn thích hắn...mình chả hiểu nổi mình nữa... hôm nay mình không có tâm trạng để viết..tha cho nhật ký đó!
Ngày...tháng...năm....
Mình mới thay kiểu tóc mới để gây ấn tượng với hắn...nhưng mà nhật ký ơi..huhu..hắn chê kiểu tóc mới của mình....hắn bảo là mình để kiểu cũ đẹp hơn...đây là lần đầu tiên hắn chê mình đấy nhật ký à! Mình lại phải làm lại kiểu tóc cũ không thì mình sợ hắn ngày nào cũng chê mình mất...huhu...đáng ghét..cái đồ đáng ghét kia... ai cũng khen mình để kiểu tóc này đẹp ..ấy thế mà...
Ngày...tháng...năm....
Hôm nay là một ngày buồn nhất với mình nhật ký à! Hắn...hắn...chả biết nói thế nào nữa...buồn quá nhật ký ơi...huhu....hắn ..cục nước đá ...có bạn gái rồi hay sao ấy... trong giờ ra chơi tiết hai có một con bé lớp bên sang tìm hắn..hắn và con bé ấy nói chuyện rất vui vẻ bên hành lang của lớp rồi mấy thằng con trai lớp mình ra chọc gậy bánh xe cái đôi tình nhân ấy...thế mà hắn không phản ứng gì cả còn cười với những lời trêu gẹo của bọn nó nữa chứ....mình ngồi trong lớp mà lòng đau như cắt....lẽ nào mình mất hắn thật rồi ư ? không..không mình không thế nào chấp nhận sự thật phũ phàng đó...
Ngày...tháng...năm....
Vui quá nhật ký ơi! Mình điều tra rồi...con bé mà hôm nọ nói chuyện với hắn ấy, con bé ấy ở bên đoàn trường...con bé ấy sang thông báo cho hắn một số kế hoạch gì gì đó ở bên đoàn trường ấy! Phù phù..may quá..thế là mình đã nghĩ oan cho hắn...nghĩ lại mình xấu xa quá...chưa tìm hiểu nguyên nhân mà đã vội kết luận rồi , còn về việc hắn cười khi bọn con trai lớp mình trêu hắn là vì hắn là một người hiền khô không à..hiền như củ khoai ý...thế nên bọn con trai nói gì hắn chỉ cười thôi...một nụ cười làm ngây ngất bao nhiêu cô gái trong đó có cả mình ^^....ui mình dại trai quá hén...
Ngày...tháng...năm....
Lớp mình đc nhà trường chỉ định tổ chức hoạt động ngoài giờ lên lớp với chủ đề : “Thanh niên với nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc” ..mình tài kém sức có hạn nên không tham gia gì cả mình chỉ là người cổ vũ tinh thần cho lớp hoàn thành tốt nhiệm vụ do trường đặt ra mà thôi hihi..còn hắn...hắn đảm nhiệm chức MC dẫn chương trình cho buổi hoạt động ngoài giờ hôm đó...cùng dẫn chương trình với hắn là cô bạn cùng bàn với hắn...nhìn không xinh lắm...mình rất yên tâm khi hắn dẫn chương trình với cô bạn đó...Các thành viên trong lớp còn tham gia ca hát , nhảy và diễn kịch với đúng chủ đề mà nhà trường giao cho nữa... mình háo hức đến ngày lớp mình công diễn quá..vì lúc đó mình có thể nhìn hắn thao thao bất tuyệt trên sân chào cờ....
Ngày...tháng...năm....
Cuối cùng thì ngày lớp mình công diễn cũng đã đến...lớp mình một nửa thì làm việc trên sân khấu nho nhỏ của trường để phục vụ cho buổi diễn còn 1 nửa thì ngồi dưới sân trường làm công tác tư tưởng tâm lý cho buổi diễn của lớp diễn ra suôn sẻ...mình chọn ngồi đâu tiên của hàng để đc nhìn hắn một các rõ nhất ...ở lớp mình suốt ngày nhìn thấy hắn...nhưng đây là lần đầu tiên mình nhìn hắn trong một khung cảnh khác...
Và rồi khi hắn bước ra cùng với cô bạn dẫn chương trình ...cả sân trường...ồ lên một tiếng và đâu đó có tiếng bàn tán xì xào về hắn....hắn...hắn..thật sự là hắn quá kool..với dáng người cao tầm 1m75 ,hắn mặc mặc áo vest màu đen, quần kaki và thắt nơ...và hắn còn kiếm đâu cái kính nữa mặc dù hắn có cận đâu cơ chứ...thật sự mà mình không còn từ nào để diễn tả về hắn...trông hắn giống hàn xẻng wóa ...rồi hắn cùng với MC nữ nói những gì trong kịch bản mà lớp viết ra...nhìn hắn nói mà mình có một cảm xúc thật là khó tả..mình muốn thay thế cô bạn MC quá...ước gì mình cùng hắn đứng trên đó..không biết mình với hắn có đẹp đôi không ta ...
Ngày...tháng...năm....
Sau cái buổi hoạt động ngoài giờ lên lớp ấy, hắn tự nhiên đc nhiều người biết đến đặc biệt là các bạn gái...nhiều lúc hắn đi trước mình đi sau và để ý thấy có nhiều nhóm con gái trong trường chỉ chỉ chỏ chỏ hắn khi hắn đi qua những nhóm đó...sao mình thấy ghét bọn con gái đấy thế nhỉ...chả nhẽ lại ra nói cho bọn nó một trận ra ngô ra khoai...biết thế này thì lúc bỏ phiếu để chọn ra người dẫn chương trình cho buổi hoạt động ngoài giờ hôm ấy ...mình gạch tên hắn luôn cho rồi...để đỡ phải như ngày hôm nay..hic..hic..
Ngày...tháng...năm....
Dạo này hắn lạ lắm..hắn chả nhìn mình bằng ánh mắt yêu thương như trước nữa...có lúc mình quay xuống nhìn hắn...đôi mắt hắn nhìn mình như muốn giết mình hay sao ấy...huhu...mình phải làm sao bây giờ nhật ký ơi!hay là hắn có người khác rồi...chắc không phải đâu vì mình có nhìn thấy hắn đi với con nào đâu...hắn sáng thì đến lớp rất đúng giờ và về thì không la cà đâu cả...vậy thì sao hắn lại đối xử với mình như vậy...??

Ngày...tháng...năm....
Suốt một tuần nay! Hắn đều nhìn mình với ánh mắt thù hằn nhật ký à...hắn lại còn xin đổi chỗ nữa chứ...mình phải làm sao đây! Mình làm sai điều gì ư! Mà làm sai điều gì thì hắn phải nói chứ ...cứ im lặng như vậy thì làm sao mình chịu đc...mình đã quen khi hắn ngồi đằng sau...quen những việc làm nho nhỏ giúp mình như nhặt cái bút , cái tẩy...tuy là những hành động nhỏ bé nhưng sao mình thấy cảm động lắm...2 năm hắn ngồi sau mình, mình đã có thoí quen khi quay xuống là nhìn thấy mặt hắn..giờ đây thói quen đó vẫn lưu lại trong tâm trí của mình...thỉnh thoảng theo cảm tính mình có quay xuống bàn dưới..nhưng mà người ngồi sau mình không phải là hắn nữa rồi...buồn quá nhật ký ơi!
Ngày...tháng...năm....
Mình đang dần thay đổi cả về ngoại hình lẫn tính cách...để mong sao hắn để ý tới mình như xưa rồi mình với hắn lại nói chuyện với nhau ..gạ hắn xin cô chuyển về chỗ cũ...vì mình rất cần hắn...hắn ngồi sau mình như những năm trước mình cảm thấy trong lòng yên tâm lắm...không biết sao mình lại có cảm giác vậy nữa...
Mình bắt đầu ăn mặc trông bắt mắt hơn..trong lớp nói chuyện với nhiều bạn gái trong lớp hơn...mục đích mình làm vậy chỉ mong hắn để ý tới mình như xưa nhưng mà hình như mình làm vậy hắn càng ghét mình hơn hay sao ấy! Vì hắn mà mình thay đổi..vì hắn mà mình bị mọi người nói ra nói vào vậy mà còn hắn..hắn vẫn không để ý tới mình là sao...mình đã khóc...khóc nhiều lắm nhật ký à...có đêm khóc ướt hẳn một bên gối...càng khóc mình càng nhớ tới hắn nhiều hơn...có lẽ mình yêu hắn thật rồi..yêu tha thiết...say đắm...yêu hắn hơn yêu bản thân mình....
Ngày...tháng...năm....
Mình sắp phải lấy chồng rồi nhật ký à...mình mới có 18 tuổi thôi...mình còn chưa biết thế cảm giác của thời sinh viên..mình nghe mọi người là thời sinh viên vui lắm...ấy thế mà mình đã phải đi lấy chồng ...haizz...mình lấy chồng là do bố mẹ bắt ép vì cty của bố mình đang trong tình trạng phá sản và có một người bạn của bố đã ra tay cứu giúp cty của bố....đổi lại mình phải lấy con trai của người ấy...vì người ấy rất thích mình làm con dâu của người ấy...mình cũng phản ứng quyết liệt với quyết định của bố lắm chứ...vì mình mới có 18t thôi mà...nghe như trong mấy bộ phim hàn quốc ấy nhật ký nhỉ ..nhưng biết làm sao đc tình cảnh đó lại xuất hiện trong gia đình mình còn mình là nhân vật chính...phận làm con như mình thì phải làm theo những gì cha mẹ sắp đặt thôi , mình làm gì có quyền không làm theo những gì cha mẹ bắt làm chứ... còn về hắn...không biết khi hắn nghe tin mình lấy chồng hắn có thái độ như thế nào nhỉ...chắc hắn chả có thái độ gì đâu cùng lắm là chỉ ngạc nhiên một chút thôi....vì mình lấy chồng còn quá trẻ mà...
Ngày...tháng...năm....
Nhật ký ơi! Mình đã đi gặp cái người mà mình bị bắt lấy làm chồng rồi, nhìn anh ta trông cũng có vẻ hiền lành và đẹp trai..chắc anh ta cũng thích mình hay sao ấy...nhìn mặt anh ta toát lên một vẻ thỏa mãn lắm...kể mà anh ta là hắn thì mình hạnh phúc biết bao... nếu cả đời này có điều mà mình cảm thấy hối hận là đã chưa thổ lộ tình cảm với hắn....nếu có thể quay ngược lại thời gian thì mình sẽ bất chấp tất cả để đến với hắn.. là con gái thì sao chứ...là con gái thì không đc tỏ tình trước hay sao? Nhưng mà đấy chỉ là mơ ước mà mình không bao giờ thực hiện đc , thôi nếu có kiếp sau thì mình vẫn muốn đc đầu thai là Mai Ngọc Hiếu và mình vẫn thích hắn....
Ngày...tháng...năm....
Cty của bố mình đã trở lại bình thường do người bạn của bố không lâu nữa ông ta sẽ là bố chồng của mình chuyển tiền vào cty của bố , còn mình thì 4 tháng nữa mình sẽ là người đàn bà của một người khác mà không phải là hắn... đã có lúc mình muốn tự tử để không phải làm vợ của một người mà mình không yêu nhưng nghĩ lại mình thấy mình trẻ con quá...lấy một người không yêu mình thì đã sao, nhiều cặp vợ chồng lấy nhau bằng mai mối vẫn sống hạnh phúc đó thôi và người ta có câu: lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu....nếu mình ra đi thi cty của bố mình sẽ ra sao...bao nhiêu công nhân sẽ sao đây...chỉ vì mình mà bao nhiêu người phải chịu khổ theo mình...liệu có đáng hay không...thôi thì đành chấp nhận theo số phận vậy!
Ngày...tháng...năm....
Trong thời gian chờ cưới...mình toàn ở nhà và làm bạn với nhật ký...mình chả đi đâu cả vì bạn bè mình đứa nào cũng đi học..có ai nhàn dỗi như mình đâu cơ chứ...nhưng trong khoảng thời gian ấy...mình có gặp lại hắn...hắn.đến nhà mình chơi ..mình thật sự rất bất ngờ...bao nhiêu năm học c3 hắn có vào nhà mình đâu vậy mà bây giờ học đại học rồi hắn mới vào...chuyện này là sao??
Hắn vẫn vậy..vẫn ít nói như ngày nào..trông hắn giờ trưởng thành hơn...và theo lời hắn kể là hắn không lên HN học mà hắn học ở gần nhà...
Nhật ký ơi...mình phải làm sao đây? Hắn...hắn đã cướp đi đời con gái của mình khi mà ngày mình lấy chồng sắp đến...sao..hắn lại đối xử với mình như vậy...bao nhiêu năm yêu thầm hắn để rồi giờ đây hắn lại làm như vậy với mình sao....mình không biết nên giận hắn hay không nữa....vì hôm đấy hắn say..hắn không kiểm soát đc bản thân nên mới làm như vậy.......và trong lúc ấy hắn đã nói yêu mình..hắn yêu mình từ năm lớp 8 .không biết có phải là hắn nói thật hay hắn nói trong lúc say hay không nhưng sau khi hắn nói vậy mình lại không phản kháng nữa..để mặc hắn muốn làm gì thì làm....nhật ký thấy mình dễ dãi lắm phải không? Nhưng thực sự mình không thể nào giải thích đc cho nhật ký hiểu sao mình lại làm như vậy...thậtsự là rất khó nói... và hôm đấy do hoảng loạng quá mình đã đập vào gáy hắn làm hắn bất tỉnh...mình sợ lắm....mình sợ hắn chết lắm...nhưng khi mình xem xét lại thì vẫn thấy hắn bình thường không có gì cả...mình đưa hắn lên viện và xóa mọi dấu tích của việc ân ái vừa rồi trên người hắn và người mình ...lúc gọi điện cho mẹ hắn mình cũng nhắc khéo mẹ hắn là có đủ mấy người bạn đưa hắn lên viện chứ không phải 1 mình mình đưa hắn lên viện...mình không muốn hắn biết những việc đã sảy ra khi hắn say... mình muốn hắn với mình không còn quan hệ nào hết ...nếu hắn biết hắn đã làm chuyện đó với mình thì hắn sẽ làm gì đây?... mình mệt mỏi quá nhật ký à...mình không muốn nghĩ nữa...

Ngày...tháng...năm....
Và điều gì đến cũng phải đến nhật ký à , anh ta chồng sắp cưới của mình đòi quan hệ trước hôn nhân , mình ra sức không đồng ý mình lấy lý do là khi nào lấy nhau rồi mới đc làm chuyện đó...mình nói vậy thôi chứ trong lòng mình lo sợ lắm...mình đã trao cho hắn rồi...không biết anh ta có phải là người có tính cách thoáng khi biết mình đã k còn là con gái rồi nữa hay không? Liệu anh ta có tha thứ cho lỗi lầm của mình...mình sợ lắm nhật ký à...
Ngày...tháng...năm....
Anh ta cũng không phải loại tầm thường...anh ta đã lấy chuyện cty của bố ra uy hiếp mình...và bắt buộc mình phải quan hệ với anh ta...rồi thì khi biết mình không còn trong trắng anh ta không còn muốn cưới mình làm vợ nữa....anh ta mà không cưới mình làm vợ thì cty của bố mình sẽ làm sao đây...mình ra sức cầu xin hắn đừng hủy hôn...năn nỉ hắn...nói với hắn là mình đã gây ra lầm lỗi khi còn là học sinh cấp 3 và đã chia tay từ lâu rồi và mình còn nói mình rất yêu hắn...vừa nói vừa khóc...anh ta cũng mủi lòng và không đòi hủy hôn nữa.... mình khổ quá nhật ký ơi!
Ngày...tháng...năm....
Ngày mình lên xe hoa cũng sắp đến nhật ký à chỉ còn hơn 1 tuần nữa thôi! Mình buồn lắm..thực sự mình không muốn có một đắm cưới không có tình yêu như này..còn về hắn...không hiểu tại sao mình lại mời hắn đến dự đắm cưới của mình...mình lại còn hẹn hắn một cuộc hẹn để đích thân đưa thiệp cưới cho hắn nữa chứ....có lẽ lần gặp đó cũng là lần cuối cùng mình đc nhìn hắn ở 1 khoảng cách gần nhất , nói chuyện...nhật ký có biết không...hắn..hắn thích mình nhật ký à...lần hẹn đó mình nhìn vào ánh mắt hắn...mình đã đoán đc ra là hắn thích mình...lúc mình đưa thiếp cưới cho hắn..ánh mắt hắn nhìn mình như muốn nói điều gì...mình đoán đc hắn cũng định nói gì...nhưng sao hắn lại không nói ra....tại sao...hắn nhát ,hắn kém cỏi đến thế sao...nếu mà hắn nói ra đã có tình cảm với mình thì mình sẽ nghĩ lại về cuộc hôn nhân không tình yêu của mình...thế mà ..hắn..có dám mở mồm đâu...mình hận hắn...hận đến tận xương tủy...nhật ký à! Nói đi thì cũng phải nói lại nhật ký à...trong người mình đang có một sinh linh bé nhỏ mất rồi...làm sao có thế bắt đầu lại với hắn đc... thôi..đành hẹn hắn ở kiếp sau vậy...

Đọc đến đây thì nước mắt tôi đã ướt đẫm bên hai khóe mắ,hóa ra là em đã vì tôi..vì tôi mà em khổ,vậy mà tôi đã từng khinh miệt em đấy ..tôi..tôi thực sự là một thằng khốn nạn, còn nữa em viết là em có baby trong khi đang chuẩn bị lấy chồng và tôi đã làm điều không phải với em, liệu baby của em có phải là giọt máu của tôi hay không thì ngày bây giờ , không chần chừ gì nữa..tôi cần gặp em..hỏi em về tất cả .

Hồi kết : Khi Trái Tim Muốn Nói Lời Yêu!

Tôi cần gặp em ..gặp em một cách nhanh nhất có thể , vì tôi mà em khổ..vì tôi mà em đau..so với nỗi đau của em thì bao nhiêu năm tôi đau vì em thì có là gì! Bao nhiều thằng đàn ông đều muốn người yêu của mình là người đầu tiên , tôi thì cũng chẳng ngoại lệ ...nhưng sao khi đọc những dòng nhật ký của em , tôi thấy mình thật là khốn nạn , 1 cảm giác ghê tởm chính bản thân mình! Vâng! Chính tôi 1 thằng yêu em bằng cả trái tim đã cướp đi tấm thân trinh trắng của em vào những ngày tháng em sắp lên xe hoa , giá như ngày ấy tôi không say, giá như con quỷ dâm dục trong tôi nó không bị gục gã trước vẻ đẹp thiên thần của em... giá như em đừng yêu tôi , em đừng trao tấm thân trinh trắng cho tôi...giá như hôm con quỷ dâm dục đang dày vò trên cơ thể em thì ngay lúc đó em hãy cho tôi 1 nhát dao vào tim để tôi tỉnh ngộ....hàng loạt câu giá như xuất hiện trong tôi..nhưng đó chỉ là giá và như còn bây giờ tôi phải trở về thực tại để chấp nhận bao nhiêu sự thật nghiệt ngã...một sự thật mà tôi có nằm mơ cũng không nghĩ đến đó là tôi đã làm bố..một người bố bất đắc dĩ..vô dụng , bất tài , hèn nhát..liệu khi biết tin này thì người thân của tôi sẽ shock tới mức nào khi mà họ cứ nghĩ bao năm tôi là một người con , người cháu ngoan , người anh gương mẫu cho các em noi theo..người bạn hiền lành ,mẫu mực...một người đc nhiều phụ huynh ,hàng xóm láng giềng khen nhiều nhất...đã có giây phút tôi muốn trốn chạy , trốn chạy em , trốn chạy sự thật về em và tôi ...cho dù bản chất của tôi có hèn nhát đến mấy thì lương tâm của tôi cũng không sa đọa như bản chất của tôi chí ít thì nó cũng nghĩ đc là có tội thì phải đền tội...đừng trốn tránh trách nhiệm...
. . . .
Tôi phóng xe đến nhà mẹ đẻ của em để gặp em vì lần trước chat với Vân nghe Vân nói là chồng em cờ bạc nên đã đuổi em về nhà mẹ đẻ..con đường đưa tôi đến nhà em sao ít giao thông qua lại một cách lạ kì, liệu đây có phải là điều ngẫu nhiên của cuộc sống hay ông trời đang tạo cơ hội để tôi chuộc lại bao nhiêu tội lỗi của mình...tôi vít ga thật nhanh để đến nhà em...đứng trước cửa nhà mẹ đẻ của em mà bao nhiêu ký ức trong tôi ùa về...hình ảnh 2 cậu bé lớp 8 đang thập thò phía bên kia đường để chờ một cô bé trong ngôi biệt thự để tặng quà nhân ngày lễ tình yêu...hai cậu bé đó ngây thơ, trong sáng và không biết gì nhiều về cuộc sống bon chen này...2 cậu bé đó một là tôi , hai là bạn thân của tôi...và mấy năm sau tại nơi này chỉ còn lại một cậu bé đã lớn khôn nhưng bên trong lòng cậu bé ấy có rất nhiều tội lỗi..đang đứng đợi cô bé mà năm xưa cậu bé đem lòng yêu ra để thú tội...

_Dạ! Cháu chào bác! Bác cho cháu hỏi Hiếu có nhà không ạ! – Mẹ của em ra mở cửa khi tôi đến nhà em.
_Hiếu nó ở nhà chồng nó mà cháu! Mà cháu tìm Hiếu có việc gì vậy!
_Cháu..cháu..tưởng..- Tôi định nói là em đã bị chồng đuổi về nhà mẹ đẻ ,,nhưng tôi nghĩ lại là chắc mẹ em biết em bị chồng đuổi về nhà mẹ đẻ nhưng mẹ em muốn giữ kín vì thể diện của em với mọi người, mà chuyện này có nhiều người biết đâu...tôi cũng tình cờ biết thôi...mà một lý do nào đó em đã về nhà vs thằng chồng biến chất.rồi cũng nên..
_Cháu tưởng gì ???
_Ah! Không có gì bác ạ! Cháu ở trên HN mới về nên muốn gặp Hiếu thôi ạ! Bạn bè lâu lắm không gặp nhau! - tôi bịa ra là tôi học trên HN
_Thế hả! Hiếu nó ở bên nhà chồng đó, cháu có cần bác dẫn sang không?
_Dạ! Thôi không cần đâu bác ạ! Cháu tưởng Hiếu ở nhà mẹ đẻ nên cháu qua chơi...chứ để khi khác cháu qua nhà của Hiếu...cháu có tí việc ..cháu chào bác!
Nói dối là có việc chứ thực chất tôi qua nhà chồng em luôn..vì tôi đang cần gặp em gấp..nếu để sang ngày mai thì bản chất nhút nhát trong tôi lại ùa về thì lúc đó không giám chắc tôi còn dũng khí để đi gặp em nữa hay không? Tôi quay đầu xe để đến nhà chồng em..cũng không khó để tôi đến đc đó vì lúc tôi cùng bọn lớp đi đầy tháng baby của em cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ đường đến nhà chồng em...
Tôi phóng xe thật nhanh đến khu nhà chồng em , nhưng khi đến đấy rồi tôi lại đi chầm chậm lại..có lẽ là tôi đang run chăng.? ...nếu lần khác mà có cảm giác thế này thì tôi bỏ cuộc luôn..ai nói là tôi hèn nhát thì tôi cũng chịu tất..nhưng lần này thì tôi không thể lùi bước đc nữa...tôi cần can đảm hơn để sau này nếu không đến đc với em và đến với 1 cô gái khác tôi sẽ là chỗ dựa vững chắc cho người con gái của tôi...con bây giờ tôi cần thú tội với em trước đã...
Nơi em cùng chồng sinh sống là một khu chỉ dành cho những người lắm tiền vì ngay cả tiền mua đất để xây nhà ngay trong mơ tôi cũng không giám mình có thể mua đc mảnh đất ở đây, mà những ngôi nhà đc xây lên ở đây toàn biệt thự và trồng quanh là những cây lộc vừng đáng giá hàng tiền tỷ ...vì thế mà ở đây mới chỉ mọc lên lác đác một số biệt thự...trong đó nhà chồng em đc nằm trong số đó..chỉ còn vài chục mét nữa thôi là tôi đến đc nhà chồng em rồi...tôi cũng lo lắng không kém ..nhỡ đâu em không có nhà hoặc em và chồng em đều có nhà thì tôi sao thú tội đc với em chứ....10 mét...rồi..5m..tôi đi xe máy với tốc độ của người đi xe đạp...và kia rồi..em đang phơi quần áo cho baby của em , tôi ở ngay sau phía em nên em không thể biết đc sự xuất hiện của tôi...bóng dáng đó..cho dù không nhìn thấy mặt nhưng tôi không thể nào quên đc bóng dáng đó...em của tôi...Mai Ngọc Hiếu bé bỏng của tôi , người con gái đã yêu tôi bằng cả trái tim mà tôi đâu có hay kia rồi...em ơi..anh đây..Lê Ngọc Sơn ..nhút nhát của em đến rồi đây...
Tôi cứ đứng nhìn em mãi không thôi..mãi cho đến khi em tình cờ quay người lại thì em mới biết đc sự xuất hiện của tôi , vẫn là hình ảnh của nhiều năm trước đó là khi gặp tôi em đều nhoẻn miệng cười với tôi dù có bất kì chuyện gì sảy ra thì nụ cười của em cũng hiện hữu trên đôi môi của em không bao giờ tắt ...
_Ơ! Sơn...sao cậu lại ở đây ?
_Tớ đến thăm Hiếu , lâu rồi bọn mình không gặp nhau nhỉ ?
_ Chẹp! Chẹp ! sao Tôm lại đến thăm Rồng thế này! Lạ lắm đó nha! – em vẫn hồn nhiên như là chưa có chuyện gì xảy ra vậy , em giữ cảm xúc thật tốt ...có lẽ em nên đi đóng phim ^^!
_Hiếu vẫn vui tính như xưa nhỉ , mình có chuyện muốn nói với Hiếu nên mới đến đây!
_Hì hì! Tớ vẫn vậy , làm mẹ rồi mà không bỏ đc cái tính ấy..híc..híc.. mà thôi Sơn vào nhà đi , chả nhẽ lại đừng trước cổng nói chuyện sao?
Vừa dứt lời em lon ton chạy ra chỗ phơi quần áo để phơi nốt một số quần áo chưa phơi..nhìn dáng em chạy làm tôi phì cười...em đúng là cô vợ bé bỏng và đáng yêu tôi thầm có đc...còn tôi thì dắt cái xe máy vào trong sân ..
_Hiếu để mình giúp một tay cho nhanh!
_Á à! Muốn thể hiện galang hử! Đây cầm lấy cái này phơi đi – em cúi người xuống chậu quần áo và lấy mấy cái mắc-xi-mai-zơ đưa cho tôi...
_Hiếu...mình.. mình- tôi đỏ lựng mặt và tay không ngừng gãi đầu gãi tai..
_Đấy! Có mỗi thế thôi mà cũng không làm đc. Thôi Sơn vào phòng khách đợi tớ đi..tớ làm một tí rồi vào sau.
Nghe theo lời em tôi bước vào phòng khách mà trong lòng nặng trĩu bao tâm sự...một khoảng thời gian ngắn nữa thôi..tôi sẽ giãi bày hết với em , thú tội với em..và liệu em có tha thứ cho lỗi lầm của tôi hay không ? nếu em không tha thứ cho tôi chắc cả đời này tôi sẽ sống trong giằn vặt mất ! khi bước vào phòng khách nhà em hình ảnh đập vào mắt tôi đầu tiên đó là baby của em đang nằm ngủ ngon lành trên cái nôi đc trang hoàng như một cung điện thu nhỏ và baby của em là công chúa trong cung điện ấy...ngắm nhìn baby của emvà tôi tự hỏi bản thân mình, đây là con của tôi ư? Là thành quả của mối tình yêu đơn phương bao năm nay hay sao ? hay là sản phẩm của lần tôi mây mưa với em lúc tôi say và mất kiểm soát...tôi đang tự dối lòng mình vì tôi sợ...sợ đối diện với sự thật ngay thời điểm này...giả sử đây là giọt máu của tôi thật thì tôi sẽ làm gì với nó đây khi tôi chỉ là cậu sinh viên nghèo đang chập chững bước vào cuộc sống đầy bon chen và mưu lợi này ? ...Tôi ước gì mình có thể làm đạo diễn của các bộ phim để thay đổi những tình tiết của tôi chỉ bằng một tiếng “ cắt..cắt” dễ dàng hay là một nhà văn nổi tiếng để xử lý những tình tiết một cách khéo léo.. ước mơ thì cũng chỉ là mơ ước mà tôi...chính tôi đây sẽ là đạo diễn, nhà văn của chính cuộc đời tôi..tôi sẽ quyết định bằng chính con tim của mình...
Đang mải ngắm nhìn baby của em và đấu tranh tư tưởng thì em ở ngoài bước vào phòng khách..
_Bé Suri nhà tớ đáng yêu không?
_Bé Suri ??? à ! là tên con cậu phải không?
_Hì hì! Đấy là biệt danh thôi , chứ tên thật là Thiên Ân , Trần Ngọc Thiên Ân cơ! – em tiến đến nôi của baby và bế baby vào phòng ngủ ...chắc em sợ baby của em thức giấc khi tôi và em nói chuyện.
_Nào! Thế Sơn có việc gì mà tìm tớ thế ?
_Hiếu này ! mình hỏi cậu một cậu nhé!
_Uhm! Sơn cứ hỏi đi !
_Hiếu...Hiếu.. lấy chồng không đc hạnh phúc phải không ? – tôi nhìn thẳng vào mắt em
_Tớ..tớ..mà sao cậu lại hỏi vậy?
_Hiếu cứ trả lời mình đi!
_Tớ..sống hạnh phúc lắm, cậu không thấy sao tớ đc sống trong một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi , một người chồng tốt với tớ và một đứa con ngoan.!!
_Nói dối! Nói dối..Hiếu nói dối..mình không tin – tôi nặng lời với em..
_Sơn...cậu sao vậy! Tớ nói thật mà, tớ nói dối cậu làm gì !
_Hiếu! Hiếu nhìn thằng vào mắt mình và nói rằng Hiếu đang sống rất hạnh phúc đi ! – tôi giữ chặt bờ vai của em để em đối diện với tôi.
_Cậu nghe rõ đây! TỚ SỐNG RẤT HẠNH PHÚC! cậu hài lòng chưa? – em nhìn thẳng vào mắt tôi và nói “TỚ SỐNG RẤT HẠNH PHÚC” em nói mà mắt em rơi lệ , nhìn em mà tôi đau như đứt từng khúc ruột , đến giờ phút này em vẫn hi sinh vì tôi..em ơi..a biết làm gì để đáp lại lòng tốt của em đây em ơi...anh nợ em quá nhiều rồi...kiếp này anh không trả nợ đc cho em thì kiếp sau anh sẽ trả hết nợ...nếu mà anh quên thì em hãy nhắc anh nhé!
_Hiếu..ơi! mình sai thật rồi...sai thật rồi – tôi từ trên ghế trườn xuống đất và quỳ trước mặt em ..
_Sơn! Cậu làm gì thế! Mau đừng lên đi.!! – em hốt hoảng khi thấy tôi có hành động như vậy , em liền kéo tôi đứng dậy..nhưng cái sức trói gà không chặt của em làm sao có thể kéo đc thân hình của tôi lên đc cơ chứ..em khờ quá..
_Hiếu ơi! Nếu mình là thằng tội đồ..mình làm nhiều điều không phải với Hiếu...nhưng mà Hiếu ơi..sao Hiếu lại khờ thế...sao Hiếu lại yêu một thằng hèn nhát như mình chứ...mình thật không xứng với hiếu!
_Sơn...cậu..nói..gì..tớ không hiểu?
_Hiếu! Cậu đừng giả bộ nữa! mình biết hết tất cả rồi..mình biết là chồng cậu đang biến chất, anh ta cờ bạc rượu chè..và còn nữa mình đã là thằng khốn nạn..tớ đã cướp đi cái quý giá nhất đời con gái của Hiếu...mình khốn nạn lắm phải không Hiếu!
_Cậu..sao cậu biết đc những cái đó. Hả?
_Mình xin lỗi Hiếu đã đọc nhật ký của Hiếu ,và mình đã nghe Dung kể tất cả về Hiếu..Hiếu ơi, Hiếu tha lỗi cho Sơn đc không? Hiếu.. ơi!! Bé Suri có phải là..giọt máu của mình không?
_Không..g..g.g.g.! bé Suri không phải là con của Sơn đâu!
_Hiếu nói dối , mình là người đầu tiên của Hiếu mà , vậy thì bé Suri đúng là con gái của mình rồi!
_Không..g! phải.i.i.i!!!!!!!!!!!!
_Hiếu! Hiếu đừng phủ nhận nữa...cho dù tớ có là thằng hèn nhát và khốn nạn nhưng bé Suri vẫn cần có bố đẻ chứ...
_Tớ..không muốn nghe..nữa..không muốn nữa..hức..ức.. – em khóc vừa lấy tay bịp tai lại để không nghe những gì tôi nói.
_Hiếu ơi! Hiếu đừng làm vậy , Hiếu làm thế thì tội lỗi của mình càng ngày càng lớn đấy..Hiếu có biết không?
Em vẫn khóc , bịp tai và lắc đầu như muốn không nghe những gì tôi nói... tôi đứng dậy và nói với em..
_Nếu cậu không nói tớ sẽ vào phòng và bế bé Suri đi ..- vừa dứt lời tôi tiến về phía phòng của bé Suri
_Sơn...cậu! không đc bế bé Suri đi..nó không phải con của cậu..cậu không có quyền bế nó đi!
_Tại sao bé Suri không phải là con mình! Hiếu , Hiếu đừng tốt với mình nữa...mình xin lỗi vì mình mà vợ chồng Hiếu không đc hạnh phúc..nguyên do chắc là do bé Suri không phải con của chồng Hiếu..vậy thì để mình mang bé Suri đi và Hiếu với chồng Hiếu sẽ làm lại từ đầu...
_Sơn...cậu..đã nói thế thì tớ không giấu nữa...bé Suri không phải con cậu đâu! hôm..cậu say ấy..hôm đấy tớ mới hết ngày nên không thể có dễ dàng như thế đc.
Nghe em nói vậy thì tôi không đòi bế bé Suri đi nữa...mặc dù không tin lời em nói cho lắm nhưng tôi vẫn phải tin thôi vì tôi còn quá trẻ để có thể làm một người bố tốt..và nếu làm bố đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải bỏ học và đi kiếm tiền nuôi con..các bạn thử đặt mình vào tình thế của tôi xem ...liệu các bạn xử lý tình huống này như thế nào ? còn tôi thì tôi đành chấp nhận những lời em nói là sự thật mà thôi..tôi hèn nhát lắm phải không?
....Rầm... - cánh cửa phòng khách nhà chồng em đc mở toang ra và đập vào hai bên bờ tường tạo nên một âm thanh lớn ...người mở cửa không ai khác mà chính là chồng em..
_Chúng mày...chúng mày...đôi gian phu dâm phụ này , hôm nay tao bắt đc quả tang rồi nhé , chúng mày hẹn nhau ở đâu không hẹn lại hẹn đúng ở nhà tao hả..ả..ả..a..a...!!!!! Hóa ra là mày à, mày có phải cái thằng hát ở đắm cưới tao không! Lúc đấy tao đã nghi nghi rồi...
_Anh...anh..anh... – em tức quá không nói lên lời
_chats...chats... – anh ta , thằng chồng biến chất của em tiến đến chỗ tôi đứng và ,đã tặng tôi hai cái tát nổ đom đóm mắt..bị đánh nhưng tôi vẫn cứ đứng chôn chân cho chồng em tát mà không phản kháng...sao tôi có thể phản kháng đc chứ vì tôi là thằng tội đồ mà ..tôi nợ vợ chồng em và giờ đây chồng em đang đòi nợ tôi.
_Anh...anh làm cái quái gì thế? Sao anh lại làm thế với Sơn..cậu ấy không có tội tình mà anh làm như vậy cả!
_Kinh nhỉ? Đến giờ phút này vẫn bao che cho nhau cơ à...còn mày cũng gan lỳ gớm nhỉ , bị đánh mà không đánh lại hả... - anh ta túm lấy cổ áo tôi và nói với giọng bất cần đời..
_Được rồi.để xem mày gan lỳ đc bao lâu ! - vừa dứt lời anh ta cùi người xuống bàn lấy ly nước và ném vào đầu tôi...một dòng nước mát lạnh từ đầu tôi chảy qua mặt 2 bên mai và rơi lách tách xuống sàn nhà( đến giờ cái sẹo trên đầu tôi vẫn còn và chỗ ấy nó không thể mọc đc tóc, cũng may là nó không to lắm)...thật là lạ tôi chẳng thấy đau chút nào...nhớ lại lúc nhỏ tôi bị đứt tay một tẹo thôi là tôi đã khóc thét lên và làm nũng với mẹ rồi..nhưng giờ đây tôi không có mẹ ở đây để làm nũng như lúc nhỏ nữa rồi...tôi cần chín chắn và trưởng thành hơn...hạnh phúc có đc hay không là do tôi ...do tôi quyết định tất cả...
Tôi chảy máu mà vẫn đứng yên một chỗ và nén bao nhiêu tức giận vào trong vì tôi là thằng có tội nên tôi phải chịu tôi là lẽ đương nhiên. Còn em do em là con gái nên em rất sợ máu...thấy tôi như vậy em hét toáng lên và chạy đi lấy bông băng...trong lúc em đi lấy bông băng tôi đã khụy hai đầu gối xuống trước mặt chồng em để mong chồng em thứ tha cho kẻ tội đồ này...
_Tôi..xin lỗi anh..mong anh tha thứ cho tôi và Hiếu , Hiếu không có tội tình gì mà anh hành hạ cô ấy...tất cả là do tôi...vì thế anh muốn trút giận thì hãy đánh tôi hay bắt tôi làm gì cũng đc....
Tôi chưa kịp nói hết câu anh ta đã cho tôi một cái đá vào mặt..thấy tôi như vậy em từ trên tầng chạy xuống trên tay cầm bông băng...em vừa băng vết thương trên đầu cho tôi em vừa cầu xin chồng em tha cho tôi...
_Anh..anh tha cho Sơn đi...cậu ấy chịu như vậy là đã đủ lắm rồi...xin anh đấy.!
Nghe em nói vậy anh ta càng điên tiết..anh ta kéo em ra khỏi chỗ tôi và tát em túi bụi rụi tai ...
_Con đ.. này! Để tao đánh cho mày tỉnh ngộ ra...mẹ..kiếp!
Tôi nhìn cảnh đó mà trong lòng đau như cắt..mà không dám ra can..tôi làm sao có quyền can đc cơ chứ...em ơi...em khổ quá em ơi...có khi nào hằng ngày những lúc chồng em thua bạc..uống rượu và rồi đánh em như thế này không ? Tôi không thể giương mắt nhìn em chịu cảnh này nữa..tôi phải làm điều gì đó để giúp em...tôi lấy hết dũng khí của mình để nói tất cả bao tâm sự mà tôi chưa từng giãi bày với ai để nói với vợ chồng em...mong chồng em có thể suy nghĩ lại ... không biết có phải ông trời tạo cơ hội để tôi nói hết bao muộn phiền trong lòng hay do cửa nhà em cách âm tốt mà tôi , em , chồng em nói to rồi tiếng cốc vỡ... vậy mà bé Suri vẫn không tỉnh giấc....
_Tôi xin anh đấy , anh đừng đối xử như vậy với Hiếu đc không? Tôi sai...ừ..tôi chấp nhận là mình đã sai..nhưng Hiếu cô ấy vô tội...cô ấy không thể nào chịu đc những trận đòn của anh đâu! Tôi yêu Hiếu...yêu tha thiết say đắm..nhưng tôi không có đc Hiếu vì tôi là một thằng hèn nhát..bất tài..vô dụng...tôi yêu cô ấy hơn chính cả bản thân mình..nhưng đó chỉ là tình yêu đơn phương! Còn anh thì sao...anh cũng là con người đúng không ? mà đã là con người thì anh phải hiểu là phần người nhiều hơn phần con chứ ...anh làm thế khác gì một loài cầm thú đâu khi mà cô ấy còn đang vất vả chăm sóc giọt máu của anh! Tôi cứ nghĩ bé Suri là con của tôi nhưng sự thật thì không phải , nó là con của anh vậy mà anh đối xử với mẹ con Hiếu như vậy sao! Một phần trong lòng tôi cũng muốn bé Suri là con của tôi để tôi có cớ cướp Hiếu từ tay của anh..Lúc nghe mọi người nói rằng anh người tốt và có tiềm lực về kinh tế thì tôi đã yên tâm phần nào về Hiếu...nhưng bây giờ anh sao vậy? Có phải a nghĩ rằng bé Suri không phải là con của anh nên anh đã hành hạ mẹ con Hiếu không và anh nghĩ rằng mình không phải là người đầu tiên của Hiếu nên đâm ra ghét cô ấy không? Tôi là con trai vì vậy tôi cũng phần nào hiểu đc những cảm giác đó...nhưng anh hãy vì giọt máu của mình mà làm lại với Hiếu đi...anh đã có một cô vợ hiền dịu ngoan ngoãn..chỉ có điều cô ấy có một quá khứ không đẹp thôi...vậy thì anh phải biết chăm sóc , che trở và là chỗ dựa tinh thần cho mẹ con cô ấy chứ..đằng này anh lại cờ bạc..rượu chè...nếu thời gian có quay trở lại thì tôi sẽ dũng cảm hơn..mạnh mẽ hơn..vì có như vậy tôi mới có đc Hiếu...nhưng mà tất cả đã quá muộn mất rồi..Hiếu đã là của anh...Hiếu đã sinh cho anh một đứa con ...những việc làm của Hiếu trong suốt thời gian lấy anh và sinh con đã phần nào bù đắp những lỗi lầm trong quá khứ của anh ...vậy anh còn muốn làm gì nữa đây , muốn hành hạ cô ấy đến chết ư? ...anh mà làm như vậy thì tôi quá khinh thường anh..mặc dù bản thân tôi chẳng ra cái quái gì ...tất cả những gì trong lòng tôi đã nói hết..anh có muốn duy trì mối quan hệ với Hiếu thì anh hãy nghĩ lại đi..nếu anh không làm đc thì hãy để cô ấy đến với tôi...tôi nghĩ anh không để Hiếu đến với tôi đâu vì chí ít anh yêu cô ấy nên mới lấy cô ấy chứ ...phải không ?
_Hiếu à! Mình xin lỗi Hiếu về tất cả...về những gì mình đã gây ra cho Hiếu...Hiếu có thể tha thứ cho kẻ tội đồ này chứ!
_Tớ..tớ..tha lỗi cho Sơn từ lâu lắm rồi..!! – em nấc nói không thành câu.
_Mày...mày...chúng mày... - chồng em tức nghẹn không nói đc câu nào..anh ta cầm chặt cốc nước trên bàn như muốn đáp nó vào đầu tôi 1 lần nữa...em thấy vậy nên đã ngăn chồng em lại..
_Anh...anh đừng làm thế! Sơn bị 1 lần là đủ rồi...anh hãy tha thứ cho cậu ấy đi ...em xin hứa em sẽ yêu anh và chăm sóc con mình thật chu đáo..đc không anh! Sơn...cậu về đi..tớ rất cảm ơn cậu vì cậu đã nói hết ra còn việc ở đây cứ để tớ lo.! – em lao đến ôm chặt chồng em để anh ta không đáp cốc nước vào đầu tôi 1 lần nữa.
_Bỏ ra...bỏ ra – chồng em chỉ nói thôi chứ không có hành động nào để thể hiện lời nói đó..có lẽ anh ta đã thông suốt khi tôi nói hết tâm sự của mình rồi chăng?
_Một lần nữa , tôi xin tạ lỗi với anh , còn với Hiếu : Mình xin lỗi cậu – với mỗi một người khi nói lời xin lỗi tôi đều cúi người xuống như người Hàn Quốc khi chào một ai đó...tôi đã khóc..những giọt nước mắt đã gột rửa những tội đồ của tôi..dù nó chỉ là những dòng nước nhỏ nó chả thấm vào đâu so vs những tội lỗi của tôi nhưng chí ít tôi cũng thấy lòng nhẹ nhõm hơn! Vậy là trong đời tôi đã chiến thắng đc bản thân ..chiến thắng đc cái bản tính nhút nhát đã theo tôi từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ... gạt những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt...tôi chạy thật nhanh ra nhà của vợ chồng em ...phóng xe thật nhanh và trong lòng thầm nhủ câu nói mà tôi đã nói khi dời đắm cưới của em đó là : “ Hạnh Phúc Nhé Em”
. . . . .

[Lên trên][Trang chủ]
Liên hệ admin tại đây  hoặc qua e-mail
xom9xnet@gmail.com
SĐT: 01886999688 (SMS)

Text link:GiaiTriHay | HayVKL.UsMDownload |PhuTho1ST Wap3D|ETraSua
C-STAT
11