watch sexy videos at nza-vids!
2
XOM9X VL

Like để tải nhiều game free hơn:


 SĐT ADMIN:  01886999688


CÙNG XEM GIỚI TRẺ NGÀY NAY THÁC LOẠN RA SAO
Đua top

Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20]

Đan xuống taxi, kéo hành lý đến bên cổng bấm chuông. Chân tê dại còn lưng thì ê ẩm, cô vừa mới trải qua một chuyến đi mệt mỏi. Xuống sân bay xong, cô bắt xe đi thẳng về đây, không báo cho ai. Đã quá 3 rưỡi sáng, có lẽ mọi người trong nhà đã ngủ cả rồi
- Trời, cô Đan... Cô về sao không gọi bà với cậu đi đón? - Chị giúp việc ồ lên, cầm ngay lấy tay kéo của chiếc vali - Cô để tôi...
Hai người đi trên con đường trải sỏi giữa hai hàng cau, gió đông bắc thổi mạnh làm những tàu lá cau kêu ràn rạt. Đan thở ra, cô đã về nhà thật rồi!
- Mẹ cháu với anh Lập ngủ rồi phải không cô?
- Bà thì ngủ rồi, cậu Lập vẫn thức, đang xem bóng đá dưới nhà đấy... Bà ơi, cậu Lập ơi... cô Đan về!
Lập hiện ra ở bậc thềm, anh nhìn cô trân trối. Đan bước lên đứng trước mặt anh, thở ra nhẹ nhõm:
- Cuối cùng cũng đến nhà. Có lẽ anh nên làm băng chuyền từ cổng vào đây!
Dang tay ôm cô nhè nhẹ, anh nói nhẹ nhàng:
- Em đã về!
Chất giọng nhạt nhẽo của anh làm Đan thấy gờn gợn, nhưng cô chưa kịp nói gì thì đã thấy bà Huyên từ trong phòng đi ra, vẫn đang cho tay vào chiếc áo choàng bông bà đã nói một hơi:
- Trời ơi, con về sao không báo để mọi người ra đón. Mặt mũi tái mét rồi. Kìa, bỏ ba lô xuống đi chứ. Ăn uống gì chưa? Lập đưa vợ đi nghỉ luôn đi. Chào hỏi nghi lễ gì để mai. Chị Khán pha trà sâm mang lên phòng cho cô.
Một lát sau, cốc trà sâm bốc khói nghi ngút đã được đặt trên đầu giường, Đan đã thay chiếc áo khoác dạ dài bằng một bộ pijama nỉ. Cô uống một ngụm trà nóng nhìn Lập đang ngồi khoanh tay ở chiếc ghế đệm. Anh mặc áo len màu xám với sơmi sọc xanh bên trong, trông anh già và trầm lặng.
Đan lục vali lấy ra một chiếc hộp thiếc rất tom bên trong hộp lèn đầy vải vụn. Nhấc một cái bao bằng bìa cứng ra, cô chìa cho anh:
- Em có quà cho anh. Baby, you re a rich man. Bản này Beat chơi trong Magical Mystery Tour năm 1967
Lập cầm lấy, rút chiếc đĩa than ra khỏi bao giấy bìa. Cô hẳn đã mệt óc để nghĩ cách bảo quản nó trong cả một chặng đường dài với hàng đống đồ quăng quật. Anh nhếc môi, cô vẫn còn nghĩ đến anh ư?
- Cám ơn em. Nhưng bây giờ anh không giàu nữa rồi
Đan nhìn chồng, ngay từ lúc đầu cô đã thấy anh rất lạ. Chẳng lẽ việc làm của Thạch để lại hậu quả nghiêm trọng đến vậy
- Em đã gặp Thạch ở Paris
- Anh biết. Lúc trưa An đã nói với anh
- Anh có còn giận Thạch không?
- Không
- Hôm trước khi về, em có nói chuyện với anh An, thấy anh ấy bảo mọi việc ở công ty vẫn tốt. Vậy sao...
- Vẫn tốt. Anh chỉ trao lại chức vụ và cổ phần cho An thôi. Anh muốn nghỉ ngơi một thời gian.
Đan còn chưa kịp nói gì thì anh đã ngả xuống đệm ghế, với tay tắt đèn rồi lên tiếng trong bóng tối, giọng trầm trầm:
- Em ngủ đi một giấc
- Em muốn nằm với anh
Bóng tối làm Đan nói ra câu đấy dễ dàng. Cô ngồi xuống mép ghế, khẽ chạm vào vai anh
- Ghế này chật lắm - Lập trở mình tránh tay cô
- Giường rộng mà
- Anh buồn ngủ rồi
Đan trở lại giường. Cô không hình dung được buổi hội ngộ lại diễn ra thế này. Chuồi người vào chiếc chăn lạnh toát, cô thì thầm:
- Em rất nhớ anh
Lập mở mắt trừng trừng trong bóng tối. Anh đã xúc động đến mức bủn rủn chân tay khi thấy cô xuất hiện trên bậc thềm. Đan hơi xanh vì chuyến đi nhưng vẫn đầy sức sống. Khi cô ôm anh, mùi thơm quen thuộc của loại nước hoa cô hay dùng khi còn ở nhà thoang thoảng làm anh váng vất. Nhưng cũng ngay lập tức anh cũng nhận thấy mùi của chuyến bay, thứ mùi lạnh lẽo khô khan. Anh đã biết cô về làm gì rồi. Lá đơn ly hôn anh vừa gửi hồi tối đã không kịp đến tay cô và cô phải trở về tận đây để...
- Em biết anh chưa ngủ
Lập giật mình, hình như anh vừa thở dài. Với tay bật chiếc đèn đọc sách, anh nhìn về phía giường, cô đang ngồi, mái tóc dài buông xõa. Anh nói tỉnh:
- Đội anh bắt vừa mới thua 0 - 4. Chúng nó đá như bọn chân gỗ, thằng trọng tài thì thiên vị rõ ràng...
- Anh không có gì để nói với em nữa sao?
- Anh thấy tóc em dài ra. Và em về sớm hơn dự định một tháng
- Em đã đủ điều kiện tốt nghiệp. Còn tóc thì từ hồi sang em không cắt
- Chẳng lẽ tiền anh gửi không đủ để em cắt tóc lấy một lần?
- Đủ để cắt mỗi ngày một lần. Nhưng như thế thì nhiều quá
- Em béo lên đấy. Anh ta chăm sóc em tốt hơn anh
- Anh nói gì cơ? Anh tao nào?
- Anh chàng tóc bạch kim của em
- Anh muốn nói đến Felix á?
- À, anh ta tên là Felix, nghĩa là thành công thì phải! Hắn ta đẹp trai, nhưng có vẻ hơi lép kẹp. Hay là em ăn tranh hết của hắn
- Anh chỉ nhìn ảnh mà không hề đọc mail của em, đúng không?
Không để ý đến lời Đan, Lập ngồi dậy tiến đến bên giường nhìn cô bằng cặp mắt phê phán, giọng anh mỉa mai:
- Chết thật, đúng là em ăn tranh hết của hắn rồi. Thảo nào anh thấy mà em phúng phính thế, khổ thân hắn!
- Felix chỉ là bạn học của em thôi. Anh ta là...
- Bạn học mà chờ nhau đi học, ôm hôn nhau, nắm tay dắt nhau? - Lập vụt trở nên giận dữ - Lại còn đội mũ vuốt tóc nhau tình tứ nữa
Đan ngẩn lên nhìn ánh mắt sắc lạnh của anh. Cô lục lại trí nhớ. Đúng rồi...
- Anh đã sang chỗ em! - Giọng cô không ra reo cũng không ra hét
- Phải rồi, tôi đã như một thằng rồ vác cái xác không sang đấy với ý nghĩ là rồi tôi sẽ lôi bằng được cô về
- Từ hôm đó anh không còn đưa ảnh lên nữa, cũng không đọc và viết mail...
- Tôi đã quá tự tin rằng cô không thể thiếu tôi được. Nhưng tôi đã phải trả giá cho cái thói chủ quan của mình. Cũng đáng đời tôi thôi!
- Anh vẫn không bỏ được cái tính suy diễn hồ đồ - Đan đứng phắt dậy, nhanh đến nỗi đầu cô húc cả vào ngực anh
Lập lùi ra một bước theo quán tính, tay anh lại giữ lấy khuỷu tay cô. Bốn mắt chạm nhau. Mắt Đan long lanh như cười. Cô kiễng chân áp đôi môi mềm mại vào môi anh, thì thầm:
- Anh chẳng hiểu gì cả...
Đúng là Lập không hiểu gì thật! Anh bị cuốn vào nụ hôn nồng nàn của cô. Lưỡi cô nghịch ngợm vờn lưỡi anh, mái tóc dài của cô quấn quýt trên ngực anh. Anh ghì riết lấy eo cô bằng hai cánh tay rắn chắc, nụ hôn trượt dần xuống. Cô thì thầm trong hơi thở:
- Anh đúng là chẳng hiểu gì cả, ông già ạ!
Đang mê mẩn vùi mặt vào ngực cô, Lập chợt khựng lại. Anh tự hỏi từ bao giờ cô có cái kiểu chủ động chết người này? Và cô đang gọi anh là gì? Ông già ư? Anh quá già với cô sao? Nghĩ đến đây, anh đẩy cô ra. Phải rồi, cái gã tóc bạch kim kia trẻ trung duyên dáng biết bao! Nhìn cô bằng ánh mắt gần như ghê tởm, anh gằn giọng:
- Tôi không muốn thấy mặt cô nữa!
Rồi không để cô kịp phản ứng. anh bỏ hẳn ra ngoài hành lang, sập cửa lại. Lát sau Đan nghe tiếng xe và tiếng đóng cổng. Chưa đến 6 giờ, trời mùa đông vẫn còn tối nhờ nhờ. Anh đã bỏ đi.

An há hốc miệng khi thấy người xuất hiện trước mũi xe mình là Đan. Anh mở cửa xe bước xuống, người lái xe đánh tay lái vòng vào hầm đỗ.
- Làm sao mà anh như thấy ma thế? Em là Đan đây mà!
- Em về từ… từ… bao… giờ - Mỗi khi bất ngờ quá là An lại mắc tật nói lắp, anh nhìn Đan ngơ ngẩn - Mới hôm qua anh còn gọi điện cho em! Nghe cô gái nào đấy bảo em vừa đi khỏi…
- Thì em ra sân bay để về đây mà. Cô đó là Mirthe, bạn cùng nhà với em mấy tháng cuối. Anh gọi em có việc gì à?
- Ừ, việc nghiêm trọng đấy!
- À, thế thì em biết rồi. Hết sức nghiêm trọng - Đan cười cười - Đầu giờ làm việc em đã đến ám công ty anh cũng vì nó đấy.
Hai người bước vào thang máy đi lên tầng. Theo An rẽ vào căn phòng có đề chữ phó tổng giám đốc, Đan hỏi nhỏ:
- Em tưởng anh thay anh ấy? Sao anh không vào phòng kia?
- Nó nói với em rồi à? Vừa mới nói miệng là thay hôm qua thôi. Anh cũng đã đồng ý đâu. Phòng của anh ấm cúng ngọt ngào hơn, thư ký lại trẻ trung tươi tắn. Chứ sang kia đi hết cái phòng thì ngang đi bộ một vòng hồ Gươm, con mẹ thư ký thì vừa già vừa lắm điều… y như vợ anh ở nhà.
Đan cười, theo tay chỉ của anh ngồi xuống chiếc ghế xoay. Đợi cô thư ký mang trà xong đi ra, cô mới khẽ đung đưa cái ghế:
- Hồi sát Tết anh ấy sang chỗ em.
- Ừ, hôm qua anh vừa mới biết xong. Cu cậu lẳng lặng sang rồi lại lẳng lặng về. Kín như bưng!
- Anh ấy thấy em với một anh bạn.
- Felix Schneider. Tóc bạch kim, ăn mặc chải chuốt.
- Anh cũng biết?
- Hôm qua nó cho anh xem ảnh. Cái ảnh em quàng khăn hồng dự tiệc ấy. Còn tên thì lúc anh gọi cho em, cô Mít kia nói.
- Mirthe nói thế nào ạ? Em vội đi nên không kịp giải quyết vụ điện thoại, để đấy cho Mirthe thanh toán hộ...
- Cô ấy bảo là em vừa đi khỏi, có gì thì gọi cho số của Felix Schneider.
- Sao anh không gọi luôn cho số đó?
- Đã kịp nghe số mấy đâu. Vừa mới nói đến chữ Mr. Schneider là thằng cu với tay dập luôn máy rồi.
- Đấy là bạn học của em. Anh chàng này là dân… gay. Bọn em coi như bạn gái ấy mà. Hôm qua anh ta đưa em ra sân bay.
- Ừ, anh cũng không tin là em yêu cái thằng ẻo lả đấy. Thằng bạn anh thì điên đảo vì tình, của đáng tội, em là mối tình thật sự, tình đầu kiêm cuối, tóm lại là mối tình lớn trong đời nên nó không biết suy xét gì nữa…
- Sáng sớm nay anh ấy đùng đùng bỏ đi, chẳng để em giải thích lấy một câu.
- Chắc lại đi làm ẩn sĩ suối Mơ rồi. Từ hồi có chuyện thằng Thạch, cu cậu định cư dài hạn trên đấy, thỉnh thoảng mới về Hà Nội.
Nhắc đến Thạch, Đan thoáng đăm chiêu:
- Đến bây giờ em vẫn không tin được là Thạch đã làm thế.
- Em mà nhìn thấy nó lúc họp cổ đông thì còn không tin nữa. Trước bàn dân thiên hạ, nó cư xử không ra thể thống gì...
- Em có nghe Thạch kể qua qua.
- Nó có dám kể cặn kẽ khối ra ấy! Thằng Thìn “ngựa” kia nói gì về chuyện chồng em với em rồi chồng em với cô ả Minh Ánh, toàn chuyện rác rưởi mà nó cũng gật đầu đồng tình. Mẹ, xin lỗi em, ngu ơi là ngu! Mà cũng tại bọn anh không để ý đến nó, cứ nghĩ nó hơi tồ nhưng cũng hiểu biết. Hoá ra lại trẻ con không thể tưởng được.
- Chuyện qua rồi, anh cũng đừng trách Thạch. Sáng nay nói chuyện, mẹ em cũng tự trách mình nhiều vì để Thạch ghen tị ấm ức ngấm ngầm từ bé mà không biết.
- Ừ, thôi, rồi cũng đâu vào đấy cả thôi. Cu cậu cũng nhận ra sai lầm rồi.
- Giờ còn ông anh nữa, không biết có nhận ra sai lầm không - Đan thở dài, cười với ông bạn chồng - Liệu em có nên thử thi gan với chàng mấy hôm không anh nhỉ?
- Cô cậu thi gan nổi không? Thi gan từ lúc mới cưới rồi còn gì!
An nhìn gương mặt đỏ hồng của Đan cười một tràng dài sảng khoái rồi lảng sang chuyện khác:
- Em về hẳn đấy chứ hả? Sao bảo học đúng một năm?
- Em học dồn để nhanh về.
- Ừ, em mà không về thì nhận được đơn ly hôn nó ký sẵn gửi tận cửa rồi. Vừa đem giao cho bọn chuyển phát nhanh hôm qua đấy!
- Đúng là cái thói suy diễn… - Đan cau mặt - Đánh chết không chừa!
- Ha ha, cô lại chả chết mê chết mệt vì cái thói đấy ấy chứ! Thế sắp tới em định làm gì? Bằng master có dùng ngay không hay để bọn anh mượn đem bày làm cảnh ở sảnh mấy hôm?
- Em sẽ mở một công ty thiết kế và may riêng. Tiền anh ấy chuyển vào tài khoản bên kia của em vẫn còn, lại thêm một ít tiền em kiếm riêng nữa. Chắc là đủ.
- Không đủ thì bảo anh. Nó nói là nhượng cổ phần cho anh rồi, anh lấy chỗ đấy đem đầu tư cho vợ nó, cho nó chết!
Đan cười, cô đứng dậy:
- Thôi, em phải về qua nhà em đã. Ba em vẫn chưa biết con gái rượu về đâu!
Lập ngồi trên chiếc ghế mây kê sát lan can, chiếc đàn guitar trong tay anh hờ hững vang lên những nốt nhạc của bạn La Novia. Có nhạc sĩ nào đã viết lời Việt cho bản này nói về đám cưới hạnh phúc và duyên tình trăm năm thì phải. Nó chẳng hợp với tâm trạng của anh lúc này chút nào. Dạo thử sang bản Yesterday bất hủ, được một đoạn, anh chán nản buông đàn đứng dậy vào quầy lấy rượu. Anh tự pha Black Russian đã quen tay, mấy hôm nay ngày nào cũng phải uống một vài ly mới chịu nổi
Bar Suối Mơ bây giờ thành phòng riêng của anh. Phần quầy rượu vẫn giữ nguyên, không gian phía trước trở thành phòng ngủ với một chiếc giường các nhân thay cho đống bàn ghế hồi xưa, ngăn tầm mắt bên ngoài bằng những tấm vách bằng gỗ ép. Lan can nhìn ra suối biến thành một ô cửa sổ rộng mở, phía trên treo mấy giỏ phong lan và một lồng chim có một con yểng lông đen trũi ngồi thu lu. Mấy thứ này là của cậu nhân viên bar Suối Mơ làm sau Đan, cậu ta là dân trong núi Ba VÌ nên đem theo cả sản vật núi vào nơi làm việc. Mấy giò lan nở hoa trắng phớt hòng đẹp lộng lẫy còn con yểng rất mau mồm mau miệng. Nó biết nói những câu rất sõi: "Chào khách", "Ô hay, không có ai à?" hoặc "Gọi mãi chả thấy thưa gì cả". Khách du lịch một dạo rất thích lên bar Suối Mơ vì muốn nghe nó nói
Từ khi Lập đến chiếm chỗ ở đây, anh đã dạy nó gọi "Đan ơi". Câu này ngắn gọn đơn giản nên con vật bắt chước rất nhanh. Mấy tháng nay nó cứ "Đan ơi, Đan ơi" suốt. Mới hơn 6 giờ một chút nhưng trời đã sụp tối, hơi gió thổi qua sườn núi làm mấy giò phong lan làm bằng gáo dừa va lộc cộc vào nhau. Lập ngồi thần ra ở ghế mấy, cpon yểng vẫn lải nhải nói không ngừng "Đan ơi, Đan ơi, Đan ơi".
- Ơi! - Một giọng cười khe khẽ vang lên
Lập quay lại, con chim lải nhải "Chào khách, chào khách" với người đang đứng ở bậc thang trên cùng. Đan mặc một chiếc áo len. Từ khi Đan đi, trừ những đợt công tác xa, thứ bảy nào Lập cũng đến hầu bố vợ vài ván cờ vua và nói chuyện bằng tiếng Nga với ông
- Anh An nhắn là đầu tuần sau có phiên tòa xử vụ lừa đảo của Lương Nhữ Tri, họ triệu tập anh ra làm nhân chứng về liên doanh Đài Giang
Lập thở ra nhè nhẹ. Con cáo già Đài Loan đó cuối cùng cũng sa lưới. Ngoài tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản trong vụ các liên doanh ma, lão Lương sẽ còn phải chịu trách nhiệm về một loạt các vụ lừa đảo tuyển lao động đi Đài Loan, kinh doanh mại dâm và tiêu thụ rượu lậu. Anh liếc nhìn cô:
- Hết tin tức nhắn gửi rồi chứ?
- Chưa. Mẹ nhắn anh đem giấy tờ ngôi nhà cũ trên phố cho em đi đắng ký làm trụ sở công ty
- Công ty gì?
- Công ty thời trang, em định đặt tên là Lập Đan
- Đặt tên khác đi! - Lập nhăn mặt - Tôi với cô sắp ly hôn rồi
- Đơn ly hôn của anh gửi sang London chắc đang trên đường quay lại vì không có cô nào nhận...
Lập lừ lừ đứng dậy đi vào trong:
- Cô nói xong chưa? Tôi cần yên tĩnh
- Nếu anh cần yên tĩnh thì để em đem cái đồ lắm mồm này đi
Con yểng như biết có người nhắc đến, lại ra sức lèo nhèo "Đan ơi, Đan ơi". Đan chu môi huýt sáo trêu nó:
- Người ta không dạy mày câu nào hay hơn à? Sao mày cứ gọi tao mãi thế? Mày nói câu gì khác đi, nói "Anh yêu em" chẳng hạn! À không, nên nói "Em nhớ anh", hoặc là "Em cần anh" hoặc là "Em yêu anh" thì hợp hơn
Đến đây thì Lập không làm mặt lanh được nữa. Anh tiến đến nắm vai Đan dằn ra và nhìn chòng chọc vào gương mặt thoáng nét cười của cô. Mắt anh vừa đắm đuối vừa bất lực:
- Cô là đồ... đồ...
- Đồ gì? Ngoa ngoắt hay quái thai?
Đan ngã vào ngực anh, vòng tay ôm lấy cổ và chủ động hôn lên má anh. Cô cười với vẻ đắc thắng, ông chồng của cô trông lạnh lùng như thế thôi chứ dễ "nổi điên" vô cùng
- Đồ... giết người không gươm không dao! Em cứ phải quyến rũ thế này mới chịu được hay sao, hả?
Sau chữ "hả", Lập dồn cô vào góc để cô không thể cựa quậy nổi rồi bắt đầu hôn như vũ bão. Nụ hôn tiếp tục rơi xuống cằm xuống cổ cô, bàn tay anh như có lửa. Đan làm cử chỉ muốn giãy ra rồi thì thầm trêu chọc:
- Còn Felix thì sao?
Lập kéo cô trở lại, cắn lên đôi môi cong cong thách thức, nói gọn lỏn:
- Kệ xác hắn ta!
Anh bế xốc cô vào trong, đóng sập cửa lại. Những con gió từ phía đông bắc vẫn thổi mạnh đem theo những âm thanh âm u của rừng núi Ba Vì, trong chiếc lồng chim không ngớt rung rinh, con yểng vẫn gọi "Đan ơi, Đan ơi" ...

Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20]

[Lên trên][Trang chủ]
Liên hệ admin tại đây  hoặc qua e-mail
xom9xnet@gmail.com
SĐT: 01886999688 (SMS)

Text link:GiaiTriHay | HayVKL.UsMDownload |PhuTho1ST Wap3D|ETraSua
C-STAT
11