Trên
1 chuyến máy bay. Phi công thông báo phải bỏ tất cả các vật không cần
thiết vì máy bay quá tải. Trước tiên 1 người Mĩ thả 1 vali xuống, anh
người Nhật hỏi: “Trong đó có cái gì?”. Anh Mĩ trả lời: "Ðô la đó ,nước
tui có mà đầy”. Tiếp theo anh Nhật thả một cái bao xuống. Anh Mĩ hỏi:
“Trong đó có cái gì?”. Anh Nhật trả lời: "Kim cương đó nước tui có mà
đầy". Anh người Việt Nam thấy thế sẵn chân đạp luôn hai anh Mĩ và Nhật
xuống khỏi máy bay. Anh người I Rắc hỏi: “Tại sao?”. Anh Việt Nam trả
lời: "Mấy thằng ba xạo đó, nước tui có đầy". =>Chuẩn!
[=========> <=========]
Năm
2010 có 1 đoàn tàu xuyên quốc gia đi qua tất cả các nước trên thế
giới.Trên tàu có 1 ông giáo sư bảo rằng cứ đi qua đất nước nào ông ta ko
cần nhìn cũng biết. Mọi người ko tin bèn bảo ông ta làm thử. Ông ta thò
tay ra ngoài cửa sổ đoàn tàu: “- Ở đây nóng quá! Chắc là California Mỹ
rồi”. Một lúc sau ông ta lại thò tay ra ngoài và bảo: “- Chà! Lạnh thật!
Đến Matxcova rồi!!” Đúng 2h sau ông ta thò tay ra cửa sổ rồi rụt vào
nói: “- Mất cái đồng hồ đeo tay. Đúng đây là Việt Nam rồi !!”
[=========> <=========]
Một
bác Việt Nam ngồi ăn sáng trong quán, thì bỗng có một chú Mẽo (USA) lân
la vào ngồi cạnh, vừa bỏm bẻm nhai kẹo cao su vừa bắt chuyện.
- Này, ở Việt Nam ăn bánh mì cả vỏ à?
- Ừ - khó chịu vì bị làm phiền, bác Việt Nam trả lời cộc lốc.
- Hừm, ở Mỹ bọn tao khác, chỉ ăn ruột thôi, cùi bánh thì nghiền ra làm bánh sừng bò, bán sang Việt Nam.
Chu mỏ thổi một cái bong bóng, hắn hỏi tiếp với vẻ mặt rất tự mãn:
- Thế chúng mày cũng ăn mứt với bánh mì chứ?
- Tất nhiên - Bác Việt Nam trả lời, với vẻ ko quan tâm.
-
Ở Mỹ khác - vừa nổ đốp một bóng kẹo cao su, thằng Mẽo vừa nói với vẻ
chế diễu - bọn tao chỉ ăn hoa quả cho bữa sáng, còn vỏ, hạt thì tái chế
biến thành mứt, rồi bán cho Việt Nam.
Đến đây thì cú lắm rồi, bác Việt Nam bèn hỏi lại:
-Thế ở Mỹ chúng mày có "ấy ấy" không?
- Tất nhiên.
- Thế chúng mày làm gì với những bao OK vừa dùng xong?
- Vứt đi thôi, thế cũng hỏi.
Mỉm cười với ánh mắt tinh quái, bác Việt Nam trả lời:
-
Chúng tao thì khác, ở Việt Nam người ta gom tất cả OK dùng rồi để tái
chế, nấu chảy ra thành chewing gum, rồi đem xuất khẩu sang... bán cho
chúng mày đấy..
[=========> <=========]
Gần
đây trên các báo thế giới, các nhà khoa học người Nhật có đăng tin: “Họ
đã đào sâu 100m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp đồng 1000 năm tuổi”
– Điều này chứng minh 1000 năm trước người Nhật đã xài điện thoại để
bàn???!!!” Vài năm sau, người Mĩ lại đăng: “Họ đào sâu 200m xuống lòng
đất và phát hiện sợi cáp quang 2000 năm tuổi!!!” – Chứng tỏ 2000 năm
trước người Mĩ đã xài truyền hình cáp và Internet!!!. Chỉ sau đó 1 ngày,
người Việt Nam đăng tin: “Họ đã đào sâu 500m xuống lòng đất và chẳng
phát hiện gì cả!” – Chứng tỏ 5000 năm trước VN xài Wireless!!!
[=========> <=========]
Theo điều tra khảo sát thực tế của người Việt:
1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.
2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.
3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.
6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý"!
[=========> <=========]
Anh Oắc-xơn yêu quý của tôi,
Từ ngày sang Việt Nam, tôi thấy trình độ thám tử của mình còn non kém lắm!
Phương
pháp suy luận của tôi đối với xứ này nhiều lần bị sai bét. Sáng nay
thôi, tôi vừa tiếp một người đàn ông. Chuyện tình cảm của ông ta không
có gì rắc rối, “rẹc rẹc 30 giây” là xong. Nhưng tôi lại sai lầm khi thử
thách về bản thân ông ta.
Lúc
đó là 9 giờ sáng, tôi đang nhìn qua cửa sổ cảnh một người đi đường chửi
toáng lên vì bị một chậu nước rửa bát đổ từ trên tầng 4 xuống đầu, thì
có tiếng gõ cửa:
- Xin lỗi! Tôi muốn gặp ông Sê-lốc Hôm!
- Tôi đây, xin mời ông ngồi, thưa ông Nằm!
- Sao thám tử đoán tôi tên Nằm?
- Quan sát nhanh là thói quen của tôi, trên bìa cuốn sổ tay ông cầm có ghi rõ tên ông là Tạ Văn Nằm.
-
Ồ, tôi tên Nam, nhưng mấy em tiếp viên ở nhà hàng đã nghịch ngợm lấy
bút viết thêm vào, vì các em thấy tôi thích hát Karaoke ở tư thế... nằm.
- À, ra thế! Hẳn ông rất vội đến đây, vì tôi thấy ông cạo râu được một bên.
-
Việc này thám tử cũng... hơi bị nhầm. Số là tôi cạo râu bằng bàn cạo
điện, sáng nay tôi đang cạo dở thì bị mất điện đột ngột cho nên một bên
nhẵn nhụi còn một bên kia rậm rì mà tôi vẫn phải bắt xe buýt đến chỗ ông
là vì thế.
- Hừm, nhưng nếu tôi nói ông rất ít đi xe buýt thì chắc là không sai? Vì tôi thấy ông không có thói quen giữ vé trong tay.
- Ấy, khi nãy tôi chuẩn bị xuống xe thì phụ xe đã xin cái vé để “quay vòng” cho khách khác lấy tiền bỏ túi riêng rồi!
Anh Oắc-xơn ạ, lúc đó tôi bối rối vô cùng, nhưng vẫn cố vớt vát:
- Thời gian gần đây ông bị sa sút về kinh tế?
- Ồ, ngược lại. Nhưng... vì sao mà ông đoán thế?
- Vì tôi thấy ông đi một đôi giày tồi, còn mới mà gót trái đã mòn vẹt trong khi gót phải vẫn còn nguyên vẹn!
-
Hà, hà... Đó là do thành phố thường xuyên có nạn ***** xe. Những lúc
như vậy tôi thường phải đặt chân xuống mặt đường rồi rà rà theo dòng
người nên gót của giày trái bị mòn nhanh.
-
Chà, - Tôi vã mồ hôi - Thế có phải ông là người rất coi thường sức
khoẻ? Sở dĩ tôi nói như vậy vì dạo nay ngày nào trời cũng có nắng to mà
ông ra đường không đội mũ.
- Ối giời, có đấy chứ! Nhưng lúc đi bộ ra bến xe buýt bị mấy đứa thanh niên mất dạy đi xe máy cướp mất rồi!
Chao
ôi, bác sĩ Oắc-xơn của tôi ơi, chắc là anh tưởng tượng ra khuôn mặt của
tôi lúc đó như thế nào rồi, nó dài bằng cái bơm ở mấy chỗ “Vá 9 xe đạp
xe máy” vẫn đặt ở lòng đường thành phố này vậy. Nhưng bản lĩnh đã giúp
tôi lấy tự tin trở lại, tôi hỏi vấn đề ông ta cần tư vấn để khỏi phải
đoán... sai thêm nữa.
Có
lẽ từ hôm nay tôi phải đóng cửa không tiếp khách, để nghiên cứu thêm về
con người ở đất nước kỳ lạ này, rồi mới tiếp tục hành nghề được. Chẳng
hạn tôi đang tìm hiểu xem một số sinh viên Việt Nam rất căm thù... thời
gian, đến nỗi họ luôn “giết thời gian” bằng cà phê, ruợu bia, thậm chí
một cốc trà đá là có thể ngồi trầm ngâm hàng giờ đồng hồ trong căng-tin
để suy nghĩ... không cụ thể về điều gì cả!?
Khi nào có gì mới tôi sẽ “meo” cho anh. Chúc anh mạnh khoẻ!
Bạn của anh:
Sê-Lốc Hôm!
[=========> <=========]
Có
1 cuôc thi hù dọa với yêu cầu ai làm cho khán giả sợ nhất là thắng . Có
3 người : 1 Nhật , 1 Mỹ , 1 Việt Nam tham gia . Người Nhật bước lên rồi
bất ngờ rút dao mổ bụng mình lôi ra bộ lòng . Một số người sợ đến ngất
xỉu. Người Mỹ lấy súng trường ban nát đầu mình ,óc văng tung tóe . Một
số người ngất xỉu nữa . Đến người Việt Nam,2 ông Việt Nam đi dép tổ ong
vác 1 quả bom ra sân khấu ngồi cưa????????? tất cả khán giả ướt hết
quần...
--------------------------------
Cả
thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng
người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm rồi mới nói. Người Nhật lại
sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ
ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1
nẻo...
[=========> <=========]
Tokyo-Nhật bản
Tại
Khu phố Ginza đông nườm nượp, một anh chàng Nhật chẳng may chạm vào làm
toạc chiếc váy ngắn của một cô gái Nhật. Anh ta chưa kịp nói lời xin
lỗi thì cô gái đã cúi rạp người nói:
"Xin lỗi đã làm phiền anh, chỉ vì chất lượng chiếc váy này tồi quá."
New York - Mỹ
Trên
Quảng trường Time tấp nập người đi lại, 1 anh chàng Mỹ vô tình động vào
làm toạc chiếc váy của một cô gái Mỹ Anh chàng này chưa kịp mở mồm
thanh minh thì cô gái đã rút ngay 1 tấm danh thiếp và nói: "Đây là số
phone của luật sư của tôi, ông ta sẽ tìm anh để bàn về việc quấy rối
tình dục này, anh cứ chuẩn bị đi, chúng ta sẽ gặp nhau tại toà án..."
Nói xong ghi lại số phone của anh chàng kia rồi ngẩng cao đầu bước đi.
Paris - Pháp
Trên
Quảng trường Khải hoàn môn nổi tiếng TG, một chàng lãng tử Pháp không
may làm toạc váy của một cô nàng Pháp. Chàng chưa kịp nói gì thì cô nàng
đã cười hic hic, sau đó ghé vào tai chàng trai nói: "Nếu anh không
ngại, thì tặng em một bông hồng để xin lỗi đi..." Sau khi mua một bông
hồng tặng nàng xong, chàng bèn mời nàng đến 1 khách sạn nhỏ để cùng
nghiên cứu vấn đề ẩn sau làn váy ngắn.
London - Anh quốc
Tại
Quảng trường Church bên dòng sông Thames êm đềm, một chú Ăng-lê vô tình
xé toạc chiếc mini skirt của một cô gái Anh. Anh chàng này chưa kịp
thanh minh thanh nga thì cô gái đã vội vàng dùng tờ báo đang cầm che đi
chỗ rách, mặt đỏ giừ nói:
"Thưa ông, ông có thể đưa tôi về nhà được không? Nhà tôi ở phía trước, gần thôi..."
Anh chàng này bèn cởi áo quấn lại cho cô gái rồi vẫy 1 xe taxi, đưa cô gái về nhà an toàn để thay một chiếc váy mới.
Trùng Khánh - Trung Quốc
Trước
Tượng đài Giải phóng quân tại Trùng Khánh, một anh Tầu chẳng may làm
rách toạc chiếc váy ngắn của một cô gái Trùng Khánh. Anh này chưa kịp mở
miệng xin lỗi thì đã nghe tát bốp một cái bên tai. Cô gái tay thì túm
chặt lấy cổ anh chàng, mồm thì rít lên: "Mày to gan nhỉ, dám ăn đậu phụ
dai à? Đi gặp 110 cùng tao ngay..."
Đài Bắc - Đài Loan
Tại
Quảng trường Tây môn, 1 anh chàng Đài vô tình cào rách chiếc váy ngắn
của một cô gái Đài. Chàng trai chưa kịp nói gì thì cô gái đã cười ha ha
nói: "Chưa kịp ngã giá mà đã đòi xem hàng rồi hả anh giai?"
Hà Nội - Việt Nam
Tại
công viên thủ lệ, chàng thư sinh Ami chẳng may động vào làm toạc chiếc
váy ngắn của một em gái Hà thành . Chàng này chưa kịp xua tay xin lỗi
thì đã thấy quần của mình bị rách tơi tả rồi
[=========> <=========]
Chúa
trời quá bộ xuống thăm Địa ngục, ngài đi dạo mọi nơi. Đến khu vạc dầu
đang nấu tội nhân, mỗi vạc đều có ghi tên mỗi nước. Nhưng lạ thay, chỉ
duy nhất 1 vạc đề VN ko đậy vung. Ngạc nhiên người mới hỏi Quỉ sứ, Quỉ
sứ cười hà hà:
-
Dân các nước khác nếu ko đậy vung là chúng công kênh nhau thoát khỏi
vạc ngay nên phải đậy. Riêng bọn VN, cứ thằng nào ngoi lên là bị thằng
dưới kéo xuống liền nên đậy vung làm gì cho .....phí.
[=========> <=========]
Trong
một cuộc họp, phía Nga bảo dân VN mất vệ sinh toàn đái bậy ngoài đường,
phía VN bảo: "làm đ.. gì có chuyện đấy!". Phía Nga nói "Đêm nay bọn tao
xách AK-47 đi quanh hồ Tây, thấy thằng nào đái bậy là xử luôn. Phía VN
ok. Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng. Ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang
Nga, vác colt đi quanh quảng trường đỏ và làm như bọn Nga. 2 chú đặc
nhiệm đi cả đêm, vừa mệt vừa rét đến gần 2h sáng mới thấy 1 thằng tè
đường, 2 chú mừng quá nã sạch đạn vào hắn. Sáng hôm sau, báo chí nga đưa
tin:"Đêm qua, đại sứ VN ở Nga bị bọn khủng bố bắn chết khi đang làm
nhiệm vụ."
[=========> <=========]
Trong hội nghị thượng đỉnh cuối năm giữa các nước.Có sự tham gia của nhiều nước trên thế giới.
Nước Mỹ đứng lên khoe về thành tựu của mình.\"nước Mỹ đã phóng tên lửa lên tận sao hoả\".
Nước Nhật đứng lên chế giễu \" làm gì tới, các ông có nói quá ko đây??\".
Nước Mỹ thanh minh\" thì ko đến được nhưng cách sao hoả 1 gang tay\".
Tiếp
theo là đến nước Nhật nổi tiếng với nhiều phát minh về máy móc hiện
đại.Nhật tự khoe về đất nước mình:\"nước chúng tôi phát minh ra tàu ngầm
có thể lặn xuống đến tận đáy sâu nhất của đại dương.\"
Nước Mỹ phản bác lại \" cái ông nổ vừa thôi, làm gì tới nổi\".
Nước Nhật thanh minh\" umh, thì cách 1 gang tay chứ mấy..\"
Đến phiên nước Việt Nam.Việt Nam khoe:\"nước chúng tôi phụ nữ có thể sinh con bằng rốn\".
cả 2 nước Nhật và Mỹ kinh ngạc, đồng thanh đứng dậy và nói:\"này, các ông ko bịp chúng tôi đấy chứ??\"
Việt Nam lúc đó mới điềm đạm đứng lên và nói\" Cách 1 gang tay\"
[=========> <=========]
Một
người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm
nay là ngày của tuần lễ free, sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc
nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn.
Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza.
Một
lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được free, sáng
hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang
đứng chờ
[=========> <=========]